Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Nên tách rời đạo với quyền lực nhưng không nên tách rời đạo với đời. Nếu “được phép” không bị tách rời, các tôn giáo (nhấn mạnh không phải tà giáo) nên được thúc đẩy vào đời với kinh bổn của họ. Tôn giáo sẽ đóng góp rất lớn cho nền đạo đức của xã hội, đơn giản vì nó dậy con người hướng thiện từ trong tâm linh (để mà có lương tâm).
Nơi bậu cửa sổ treo màn màu xanh, nắng buổi chiều, trong cái ly thuỷ tinh nở ra theo hình hoa huệ, con cá lạ vi xanh, mắt xanh biếc, đang uyển chuyển không ngớt lượn lên lượn xuống. Một con duy nhất.
Thấy tôi chăm chú, hoạ sĩ nói:
“Cá thiệt đó, không phải giả đâu!”
Hẻm này
Tối
Không đèn
Và nay có đèn
Không ai thấy ai
Đèn là vật thắp sáng
Chứ không sưởi ấm những lồng ngực quên trái tim lười không đánh thức dầu một tiếng thình con con
Có lúc tôi mỉm cười, Lưu Diệu Vân viết duyên dáng của người đàn bà tỉa chữ như đang tỉa từng bông hoa để cắm trong chiếc bình, chi tiết và cầu kỳ trong cái dữ dội của sáng tạo. Có lúc tôi căng thẳng nhìn vào chữ của chị vì nó vượt ngoài ý niệm và khái niệm
khi định thần nhắm mắt
tôi tưởng anh nhập vào vùng tối
tri thức mênh mang
nhưng chính cái chú mục
đẩy giạt anh ra vùng bao la ánh sáng
có gì giữa tranh tối và sáng
vạch thẳng đứng
như nhát dao áp sát lưng quần
Hốt từng cát bụi
dựng lên thiên đường
xứ sở đáng thương
giờ đang phá sản.
còn bao cái đẹp
tồn tại nơi này
hay mờ mờ thấy
trên miệng đĩ dầy.
Gió tiêu chảy
mây mảnh sành
trăng lưu manh.
Luật lệ và chính sách quốc gia cần phải được soạn thảo dựa trên nhu cầu của số đông dân chúng và trên tiêu chuẩn công bằng, chính đáng cho lợi ích chung. Luật lệ và chính sách quốc gia không nên dựa trên bất cứ tín điều hay giáo lý của tổ chức tín ngưỡng nào.
Tôi thấy một ngọn lửa tắt
Và con chồn sổng vào rừng
Nhịp xa lắc
Và nỗi nhớ rưng rưng
Tôi biết em rời làng
Theo linh hồn không mắt
vào hang
Chiếc nậm cô sơn nữ gùi những hoàng hôn
Chiều chiều ngâm mình dưới bến
Chiếc nậm nhỏ nhắn
Ủ men
Rót một thứ tình dẻo keo sóng sánh
Sưởi nồng hơn lửa
Sao chổi – một cộng hợp của tuyệt đối tối
không mang theo tải trọng nào ngoại trừ chính nó
và lửa trời, ngoài trái đất trái đai,
và không gian, những câu hỏi cuối ngày,
It may, yet
when it’s a catch,
it’s not a comet but the wish
itself. A sum
of darkness
carrying no payload but extraterrestrial fire
and space, late-hour questions,
Tạ Chí Đại Trường bị bắt đi “học tập cải tạo” từ 1975 tới 1981. Tuy từng đóng góp bài cho nhiều số trước của tập san Sử Địa, việc anh không được đọc số 29 là một điều rất có thể xảy ra. Một phần vì những lời “mách” của Gs. Hoàng Xuân Hãn chỉ được đưa ra qua 6 dòng trong một bài khá dài (12 trang), về một đề tài quan trọng và cấp thiết hơn rất nhiều: quần đảo Hoàng Sa.
Không được miễn trừ trước các thay đổi của thời đại là không bảo thủ, xây hàng rào, đóng cửa, niêm phong, nội bất xuất ngoại bất nhập, mà phải nhìn thấy những dấu chỉ của thời đại, để tự xét mình, cầu nguyện, thay đổi những gì cần thay đổi, cũng như, cương quyết gìn giữ những giá trị vĩnh cửu, chân lý, sự thật theo luật yêu thương của Chúa, chứ không phải là thay đổi cho hợp thời.
Đôi dì cháu xứng đôi này mắt môi, mặt mũi lúc nào cũng sực nức tình yêu, có lẽ như một mùi nước hoa kỳ cục mà mọi người xung quanh dù vô tâm cách mấy cũng có thể dễ dàng ngửi thấy. Ở đây, không thấy ai ghen tức hay giáo điều này nọ gì với họ.
trong ý niệm của chúng ta, trở về cái hoang dại thủa xa xưa hay đôi lúc
là một loài động vật tự nhiên trong ý thức thoát khỏi các khái niệm
và tư tưởng, con người tự do và lành lặn hơn dù có khi muốn giết
Tôi vừa thích [cách viết của ông Đinh Từ Thức], mà cũng vừa…e ngại, bởi nếu 10% số lượng bạn đọc chấp nhận mọi lập luận của ‘Giáo Hội chuyển mùa’ thì Hội Thánh sẽ bị…thiệt thòi, khi độc giả chưa được tiếp cận những thông tin, góc cạnh khác để có cái nhìn tổng thể hơn. Đây là lý do … tôi ‘cả gan’ phản hồi cho ‘tiền bối’ Đinh Từ Thức.
những con mắt trợn trừng
nguyền rủa sự ngoạn mục của một mùa xuân
tôi nhìn tôi rách bươm mới mẻ
lang thang trên quê nhà
hứng nắng uống cầm hơi
Niên đại 1690 do David Bulbeck và Li Tana đưa ra trên tựa đề bài viết chỉ là năm Canh Ngọ chứ không phải Giáp Ngọ. Dựa theo các nhà sưu tập và chú giải Hồng Đức bản đồ năm 1962, các vị vẫn nghĩ rằng “Đoan Quận công” là Nguyễn Hoàng chứ chưa biết tới Bùi Thế Đạt.
Sau kỳ kinh, cô ấy trở lại bình thường người phụ nữ của gia đình, yêu thương và chăm sóc chồng con chu đáo, không ai có thể hình dung có những ngày cô ấy như thế. Đó là bí mật của một gia đình giúp họ hạnh phúc đến già
Bội thực thì mửa mật xanh mật
Vàng đường mía kết tinh liên kết
Yên Thao bằng an giữa nội thành
Đường sắt có hay không cũng mặc
Cũng thây kệ đường sắt dẫn về
La Mã mọi con đường dẫn về
Nghĩa địa Nguyễn Văn Linh Hoàng Diệu
Như thế như thế đó em ơi
TCĐT cho biết An Thái, nơi anh em Tây Sơn trưởng thành, cũng là quê dòng trưởng của anh. “Gia phả không nói, nhưng tôi cứ mong rằng mình có một ông tổ nào đấy đã từng đi chăn trâu chăn bò với Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ, Nguyễn Huệ…”
vẽ thanh roi cày thành kiếm sắc
dắt người bỏ ruộng sang sông
tráng sĩ hề
nhất khứ bất phục phản
xương máu tràn lan những cánh đồng
Long và Tiên đều là sinh viên những trường lăng nhăng. Bỗng nhiên, nhờ ngoại hình được chọn vào đội hình diễu hành nhân kỷ niệm to. Long trong đội ngũ trí thức, nhân sĩ. Tiên trong đội ngũ văn nghệ sỹ.
cái chum đỏ chuyên dùng
úp đậy vào giấc ngủ
giấc ngủ úp vào nỗi khắc khoải
cái chum đỏ
không bao giờ úp vừa nỗi khắc khoải
xưa:
chiêng cồng đánh
đuổi
thú (không lạ) đại ngàn
nay:
ngàn đại thú (lạ) đuổi
đánh
cồng chiêng
tôi nói “thử
cứ hiểu đây chuyện bịa
đặt- của thi ca- nhé
hãy tin tôi
mọi con rối đều cấn thai được
trên dòng sử việt
Nhưng thật ra tôi đã đủ lớn từ lúc mười một.
Mười hai tuổi, tự biết nhận ra Bộc Ðền là cái nhà chứa đĩ công khai để phục vụ cho lính Pháp mà mẹ tôi và những người lớn đã tránh né không muốn giải thích với bọn con nít chúng tôi.
không son phấn nào tô điểm lại được nữa
những vết nhăn là những núi đồi bị nham thạch tấn công
thung lũng loang lở nỗi tiếc hối không thể hàn gắn
tôi như đêm lần mò mở cửa sổ nhìn trời
Người đàn ông vô danh đã từng bị tây thực dân tra tấn đến bất lực rồi thả ra, lần thứ hai năm ông ta 75 tuổi , ông lại bị công an ta bắt nhốt một lần nữa vì đã nói lời xúc phạm lãnh tụ. Ông qua đời ngay sau khi được thả ra. Trước khi thả, công an buộc người bảo lãnh (bà vợ già) phải viết tờ kiểm điểm
Bình Luận mới