Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
ồ không!
một con ma còn sống đang truy đuổi tôi
không sao cả!
Ừ! Rồi! Thì Chúc Mừng Năm Mới
Ngày tinh khôi, ngực thanh xuân
Ngọn đèn văn minh soi rọi từng số phận con người
Không tráo trở trò chơi quân bài sấp ngửa tự do / dân chủ
trên chiếu vuông
ê hề thức ăn đồ uống
bàn tròn văn nghệ,
rôm rả chuyện văn thơ, hội họa, thời sự…
Nếu chúng ta cứ tiếp tục lười biếng mãi, thì sẽ không ai viết sử hộ mình cả. Kể cả về cuộc chiến Đông Dương 1945-1954, lẫn cuộc chiến Việt Nam 1954-1975. Khi tài liệu về phiá Việt (cộng sản) chỉ là tuyên truyền, không thể dùng được,
Rằm nào trong chùa cũng có tổ chức cúng sao cho Phật tử. Gặp sao tốt chiếu thì cũng nên cúng để đón mời, còn bị sao xấu thì nhất định là phải cúng để giải trừ. Dĩ nhiên là không phải chỉ có mình ông bị năm tuổi
mùa xuân này em không còn nhớ nhung
không còn lưu luyến cũ
em không ăn mùa xuân
như khát vọng xưa
hương tàn bàn lạnh gì đâu
phải chăng ấm cúng trong màu cỏ xanh
đời đâu tàn cuộc tương tranh
Cuộc đời [của] hai người họ Phạm: Hai người cùng họ, cùng là công dân VNCH … Cả đời [Phạm Xuân Ẩn], học cao, làm tay sai cho cộng sản, chấp hành những quyết định đưa tới thiệt hại nhân mạng và tài sản cho dân … trong khi [Phạm Ngọc Đình], ít học, sống thẳng thắn, không sợ hiểm nguy, hành động theo lương tâm mình. Giữa hai cách lựa chọn lối sống của mình, ai sáng dạ hơn ai?
Biển ở Hy xanh thẫm. Xanh như không phải biển mà thượng đế đã đổ sơn chung quanh hải đảo. Sự hoang dã cằn cỗi của đất đá chỉ làm nổi bật thêm vẻ đẹp của đại dương mê hoặc. Chúng tôi không sao rời mắt khỏi mặt nước. Không ai có thể nhấc mắt ra khỏi lượn thủy triều loang loáng dâng lên rồi rút xuống. Mặt nước nhấp nhô như cơn sốt
Đêm nay hoa pháo vừa rơi trong ngôi nhà sàn gió ở Vĩnh Yên
trên nụ cười của lão bảy mươi mốt tuổi, đang nhắm rượu với những con chó ngồi trên ghế cạnh bàn
nhìn những tháng ngày từng co cụm quanh mình lắm cô độc
lắm hoang đàng cau có quạu đeo ù lì khuyết tật giẻ rách bụi bẩn chứng nhân bất lực tư duy đóng chấu thinh lặng bất trắc tà tà trong cuộc áo cơm
Sao Nam trôi dạt sáng đưa về
Mây sớm tin ngày mái nhà ven biển
Em còn ngủ cây đeo sương trong thoáng gió muối bể
Hoa hồng duy nhất của bao quãng nắng
Hugh Lunn tới Sài Gòn năm 26 tuổi, chẳng biết gì nhiều về Việt Nam. Ra đón anh tại phi trường là Phạm Ngọc Đình, một người Việt Nam, còn trẻ, hoạt bát, luôn nói cười, nhưng tiếng Anh của anh rất khó hiểu; chẳng những sai giọng, mà cách dùng chữ và đặt câu không giống ai.
Tôi muốn đôi mắt mình còn giữ lại được những vòng bay của một con bọ có đôi cánh đẹp, đập theo những tiết tấu kỳ lạ của trái tim nó. Một trái tim còn rất mới, cho dù đã phát xuất từ một cái trứng bọ cũ kỹ, lâu đời, vốn vùi sâu trong dát gỗ ….
Khi triều cường dâng, nơi gió trên tám ngàn sáu trăm ki-lô-mét càn quét vũ trụ
Tôi nghĩ rằng mình sẽ bị cuốn bay như một tờ giấy
Ngoài rìa tăm tối của hành tinh, tôi quay đều…
lụmcụm. lùmcùm. khiêng
khập khiễng chân 3 kiềng
đầu rau ông bếp khóc
lạnh cả rồi. truân chuyên
những gương mặt vừa thoáng qua bên triền
tiếng gõ mõ như dội nện vào ngực
mùi rơm rạ mục
lại nhắc đến sự tan rữa hiển nhiên
“Cha em được hưởng tiền phục viên và nhiều khoản ưu đãi khác dành cho anh hùng quân đội chỉ có năm đầu, sang năm thứ hai không hiểu tại sao ông thay đổi tính tình và biến dần thành bệnh nhân tâm thần, tám tháng sau cha em chết vì nghiến răng.”
nhưng mùi của em
vắng ngắt tự bao giờ
con mèo hoang kêu thống thiết
con chim chích gồng cánh bay. sợ hãi
màn kịch đời người, dựng ở góc vườn hoang
Rỗng – những ngày rỗng
Muốn lang thang mà sợ lang thang
Sợ đối diện khuôn mặt quen,
Sợ khuôn mặt lạ xa lạnh lùng rơi như đá sỏi.
Năm tháng nơi đây rất dài. Quá dài trong cảnh-giới-vô-minh. Tất cả bọn chúng – kền kền và sài lang – rất mực hãnh diện điều nầy. Coi y như thời gian ở cảnh tiên: cứ ngỡ rằng loài người khốn khổ ở ngoài kia, luôn mơ ước hướng về nhưng khó đạt.
Để xác định vị trí nào thích ứng nhất ở giữa hai thái cực nói đến ở trên của Angela Merkel và của Donald Trump, trước hết chúng ta có thể nhìn lại lịch sử thu nhận người tị nạn. Đây là để thử xem có những lỗi lầm nào cần sửa đổi hay không và tránh không tái diễn những thất bại đó nữa.
trong mơ
nàng nhìn thấy người đàn ông chạy theo người đàn bà trong một khuôn hình
nàng đứng nhìn và khóc
Khi Em bước xuống.bước xuống
Em giấu trong tay hạt mầm hoại diệt
Quán vắng trong rừng đón Em.dửng dưng
Căn nhà cũ.suối trong veo.và gió
Tôi gặp cô ấy trên fb. Đọc một ít bài thơ. những bài thơ tuy chưa già dặn về mặt kỹ thuật, chưa thật sự là vừa riêng vừa chung. Nhưng tôi để ý đến vì trước nhất nó thật, thứ nữa là cách dùng từ cũng như ý khá lạ. Sức liên tưởng của thơ thật dồi dào
Bình Luận mới