Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Biển đã giúp Ann Phong vượt thoát, nhưng cũng chính biển cày sâu vào tâm thức chị. Khi trốn chạy, Ann Phong mong đi qua biển thật nhanh, qua được rồi, nhiều năm sau nước biển vẫn còn “thấm trên da thịt” (chữ của Ann Phong).
Chữ “Thị” nó như một chứng tật sinh ra từ vết sẹo nơi cuống rốn. Những điều tầm phào, những điều vãnh vặt cứ nháo nhào lên trong ngày như một lũ vịt nhao nhao đói ăn. Cô muốn hóa kiếp chúng (tất nhiên chúng ở cả trong mình cô trước tiên), dù việc hóa kiếp có khó khăn như người ta hóa kiếp con vịt và nhổ từng cọng lông măng
Nếu cuộc sống là vượt ngục
vượt ngục bao trùm lên do dự
Nếu sống là cơn đau
cơn đau bao trùm hoan hỷ
đừng đưa lên đưa
lên
không gian ảo
bàu trời tạp niệm
Nhà của ông ở tận một vùng quê xa đã từng treo lên hạ xuống bao thứ cờ. Những lá cờ này không hề đơn giản là biểu tượng mà còn đẫm máu, nước mắt của gia đình ông. Ông hiểu ý nghĩa lá cờ nên thâm tâm rất sợ hãi nó. Vì sợ hãi mà ông mới chạy vào tận nơi này.
buồn trơ trất cho người lau áo tuyết
xác xơ rơi từng sợi mỏng manh mơ
còn mấy nỗi mà tái tê riết róng
đào thoát đâu cũng chạm những ngai thờ
Rồi sẽ về thôi. Em. Trên kia.
Vệt mây. Sợi khói. Lửng. Chia. Lìa.
Chia tay. Lìa mắt. Tim khô. Réo.
Tội nghiệp thềm rêu. Trăng. Ngút. Khuya.
Cả bà và ghế phai màu với thời gian. Khi bà trò chuyện
Tôi nâng niu những chữ Việt tôi còn hiểu
I see centuries in the dent of her skin,
a history book written in wrinkles. Her portrait
Con người của thất tình, lục dục có đủ, Đinh Cường gom lại trong các sắc màu. Sau khi toạ thiền tìm được thân an, tâm không loạn và chánh niệm, thì trong phút an bình ấy cả hai nhân vật nam và nữ nhập làm một ….
Chú Thích: Bài nầy có thể được xem là phần “bổ túc” của bài Văn Hóa Cưỡng Hiếp vừa đăng ở Da Màu.
Cologne là một thành phố cổ nằm bên bờ sông Rhine của Tây …
văn học làm đếch gì có quan chức
vậy mà có kẻ lăm le chiếm lĩnh
muốn làm đầu nậu văn học
đây nhé
những gã nhà thơ nhà văn say sưa múa bút
khởi tác những ngôn từ ngợi ca và xu nịnh
ngày mai giữa quảng trường thành phố
khi loạt đạn đón chào năm mới khai nòng
cái giá ngày nay nhân loại phải trả
là không được trả giá
cho cái chết bất ngờ
Nhớ lần sinh nhật Trịnh Công Sơn trên căn gác đường Nguyễn Trường Tộ Huế, sau 1975 vài năm, chúng tôi ngồi uống rượu đế, ăn mì sợi làm từ hạt bo bo. Đinh Cường đến sau, cầm trên tay mấy cành hoa dại tặng sinh nhật bạn, Trịnh Công Sơn rất vui và chúng tôi cũng thế, ngắm những cành hoa không tên, đẹp đẽ ấy.
Cái chết nằm trên thập giá. Rõ thế. Mở trừng mắt ra, sẽ thấy thập giá. Nhắm mắt lại, biết đâu sẽ thấy thiên đường. Thiên đường, hẳn là nhiều ánh sáng. Hoặc là, thiên đường cũng đã bị treo lên cây thập giá từ rất lâu rồi.
người đàn ông được sinh ra từ quả Trăng máu
của một đêm chủ nhật
ngày con Người
gặp người đàn bà đẹp
Sự thản nhiên nào được
phố qua đêm băng ngang
đá xanh hai thế kỷ
Chỉ trong ba năm sau cùng, Đinh Cường đã đăng 875 bài thơ cùng với một số lượng tranh tương tự …. Chúng ta không cần phải trở về thi ca đời Sơ Đường để cảm thán với câu “con tầm đến thác vẫn còn vương tơ”. Chỉ cần đọc hết một phần những bài thơ hay xem hết một phần những bức tranh đó, cũng đủ kinh hoàng với sức nhả tơ của anh.
Mấy tháng nay làng tôi bỗng dấy lên phong trào ca ngợi hạnh phúc. Đấy là do cái hôm coi như khúc ngoặc rất lớn của lịch sử làng tôi. Là ông ấy ở kinh về. Một nhà thông thái ở kinh thì cũng có thể coi như là một cuốn sách. Trong đầu một nhà thông thái ở kinh là sách. Ông nói về hạnh phúc là nói theo những cuốn sách trong đầu ông
Trong thế giới Tây Phương, cưỡng hiếp là một trọng tội về xâm phạm nhân phẩm và an ninh của một con người. Trong văn hóa Hồi Giáo, cưỡng hiếp là một tội hoặc về “xâm phạm tài sản của người (đàn ông) khác”, hoặc về “gây xáo trộn trật tự công cộng”.
chiều ép vào khuôn rán trứng đánh
biến thành đêm ổ bánh không nhưn
bánh vẽ bánh vẽ ôi bánh vẽ
thuyền quyên dưới chợ tóc trên rừng
Khí Hậu đang Biến đổi
Kéo Dòng Nước Lạ vào
Thế Thời đành chịu vỡ
chơi đại Ván Cờ Tàn
gã ném vỏ
lon coke vô sọt rác (nền chính trị ở việt nam
bốn mươi năm nay
chả có gì thay đổi- vẫn độc tôn lãnh đạo
Đa số tranh chân dung ông đều vẽ theo trí nhớ, ông không lấy sự giống về hình thức mà cố gắng lột tả cái thần của người được vẽ làm mục đích cho tác phẩm của mình. Mỗi tranh chân dung ông vẽ đều là một tác phẩm. Nhân vật trong tranh qua những vệt sơn hào phóng
Một cuộc quan sát về các phương diện quân sự, chính trị, ngoại giao… Nói chung là một cuộc quan sát lịch sử và văn hóa với tầm mức quy mô, nếu không nói là hết sức quy mô. Cuộc quan sát mà người viết luôn đứng về phía Tổ quốc mình với mong muốn tác phẩm của mình như một hiến kế trị quốc, một cách dâng sớ triều đình kiểu hiện đại;
Bình Luận mới