Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Chúng tôi đặt tên chùa là Gia Mầu. Chỉ là tự nhiên mà cái tên phọt ra trong đầu vậy thôi. Vậy mà khá nhiều người đặt câu hỏi, “Tại sao lại Gia Mầu?” Nhiều người khen tên chùa hay, mà cũng lắm người chê
chào năm mới con khỉ
tha hồ mà diễn trò
khán giả coi mệt nghỉ
cả một năm ấm no
anh ngồi bệt kiểu đàn bà
bao nhiêu mộng mị tà ma dị thường
kiểu ngồi tình rất nhiễu nhương
giọt lầm lỡ lạnh cuối đường đầy vơi
Khi tất cả đi khỏi, tôi thành thật với Ông. Tôi luôn im lặng nhưng trong cái câm chết, tôi đã chuyện trò với Ông. Cơ thể Ông vẫn hồng hào. Da dẻ nhẽo nhẹo vì tuổi cao và xấu xí cũng vì tuổi cao
trong giấc ngủ tôi nhìn thấy một anh hề
anh hề nói về những thân phận con người
ở mọi nơi anh ta đến và đi
những mặc cảm
chẳng thể mơ nổi. một chuyến tàu há mồm
lại sẽ chở cả đoàn tù. quay về Tân Cảng
chiều 30. và lễ xá tội vong nhân
Hoàng Ngọc Biên đọc nhiều và tích luỹ. Sinh hoạt của Biên rất đa dạng, ngoài dạy học, Biên viết văn, làm thơ, dịch sách, vẽ tranh, và cả soạn nhạc, điều rất ít ai biết. Trong Ban biên tập tạp chí Trình Bầy (1961-1975),
Gương mặt mùa đông bắt đầu tập nói
những tiếng ê a mệt nhọc trên đầu môi
không phải khởi từ nỗi buồn của lũ dơi, tình yêu ngủ ngày bay đêm
khi tôi nhất định phải ngồi dậy sáng nay
lúc bầu trời chưa nhìn thấy người
không biết người đang làm gì dưới đống chăn gối
nghe tiếng khụt khịt của mũi
Em là bông hoa trên đá
Là con chim sẻ trên nước
Chẳng có ai sống thay em
Chẳng có ai giống em như em
Những giải đáp tôn giáo xuất nguồn từ phản xạ tự nhiên của một loài thú bầy đàn. Phản xạ nầy vẫn còn lưu dấu lại trong DNA của con người qua quá trình tiến hóa của họ. Khi đứng trước một môi trường lạ lùng đáng sợ, hay khi đương đầu với hoàn cảnh hiểm nguy, những con thú trong bầy đẩy trách nhiệm lên cho một con thú đầu đàn
gió hoang vu
ngân vang chuỗi âm cổ xưa tinh tuyền ngữ điệu
có thể nhìn thấy một cuộc đời khác
các vết tích ngậm giọt lửa mặt trời
Gió úng nâu.không đáy
Tiếng trầm vang.tròng trành suốt cả chiều
Những chóp hình nón màu da trời.úp xuống
Ông nghĩ xem, đằng nào thì bọn lão chúng mình cũng đang đứng trước cửa ông sáu tấm rồi, không dám gõ, gõ nhè nhẹ, hoặc xông vào đếch thèm gõ cửa cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Phần mình, từ 1982 cho đến 6 năm sau, tôi bị cấm cảnh về quê hương gốc gác mình. Đến năm 1990, năm anh Hưng vĩnh viễn xa đi, tôi về đến Nội Bài thì được thế quyền “mời’’ đi, và đi luôn cho đến gần chục năm sau.
Bướm đêm, kêu vo ve, tìm máu.
Trăn trở, xuống bar Brazil, tìm nhạc.
Quán ít người.
Nhưng khách vô hình đông vô số.
Ở vùng núi trầm mà trong sáng hơn . . .
nghe chân những con thú chạy có góc cạnh
hoặc trôi tiếng chim khô ta có thể nhặt được luôn chìa khóa
dự án bên thềm
làm những khuôn mặt thụng trong một năm
lẫn vào rêu đá
em có thể nhắc một cọng râu
Chính cái hoàn cảnh sống không còn mùa xuân như thế, những con người như chúng tôi không mong đợi một điều gì tốt đẹp ở ngày mai, thời gian là lưỡi hái lơ lửng trên số phận, mùa xuân là đóm lửa trên miệng thuốc lào, là cú ngã úp mặt xuống cạnh bếp lửa buổi sáng tinh sương trước giờ đi vác nứa, vác củi hoặc đi cuốc ….
Sài Gòn như một con rắn tư bản đang ăn thịt chính người dân Việt Nam sống trong chế độ xã hội chủ nghĩa, lại hướng ngoại, mơ về một tương lai Mỹ quốc. Sài Gòn được minh hoạ như một giai tầng xã hội thấp nhất của những công nhân ngồi may vá những quần áo giầy dép hàng hiệu Nike, Calvin Klein đắt giá mà không được dùng chúng.
Ném qua cửa sổ, tầng mười lăm
Đi xuống một trăm bậc thang ra vườn
Anh tìm trên cỏ, tin nó vẫn còn sống
dạ dày muốn ly dị xương sống
và năn nỉ xin một cơn thịnh nộ của sa ngã
huy hoàng đó, tan tành cho thăng bằng
đĩa cân đang nghiêng về nghiệp báo,
Ông chủ Nxb Đà Nẵng năm nao in Bóng Đè đã mất, dăm ba vị còn lại rất tiếc rất tiếc thông cảm cho bọn anh sắp Đại hội rồi. Họ sợ hãi. Ừ thì Hầm Mộ là tối tăm là âm hồn là đen đủi. Nhưng họ, những người cầm quyền ấy đang phủ phê trong nhung lụa trong boong-ke tiền bạc và quyền lực kiên cố, cớ gì đi sợ vài bóng ma èo uột!
[V]ới tôi, sống chỉ có ý nghĩa khi hòa hợp với tâm hồn, khi sự thức tỉnh không chỉ là sau giấc ngủ trưa. Tình yêu là con đường duy nhất có thể cho tôi hạnh phúc. Tôi nghĩ đến Vũ.
Bình Luận mới