Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

ĐI TÌM MỘT XU- CON MÚA RỐI

 

ĐI TÌM MỘT XU

Năm 1975, hắn và tôi theo đoàn người di tản , đến đảo Guam, chờ xét để đi định cư. Hai đứa thường đi lang thang để giết thì giờ. Một hôm trời nắng nóng, hắn và tôi đều thấy khát khô cổ, chợt thấy bên kia đường một nười mẹ trẻ đang cho đứa con uống đá ngào xirô. Nhìn lên bảng giá thấy đề 50 xu. Hai đứa tính vào mua một ly đỡ khát. Tới cửa tiệm, hắn chợt dừng lại, móc túi ra đếm. Chỉ 49 xu. Cố lục lọi hết các túi nhưng vẫn 49 xu. Tôi nói với hắn chỉ một xu, người ta biết mình tỵ nạn nên chắc tha tào. Hắn bảo không “Khi nào đủ tao mới vào” rồi quày quã bước ra. Hai đứa đi ra bãi biển. Hắn ném tất cả 49 xu xuống biển rồi nói. Một cách thật quả quyết: “Trong tương lai của đời tao, nhất định tao sẽ đi tìm cho được đồng xu thiếu này!”

Sau đó, đi định cư, mỗi đứa một nơi, liên lạc theo tháng ngày xa dần. Rồi mất hút. Gần 40 năm sau, gặp lại. Tôi đến nhà hắn trên một ngọn đồi nhìn ra biển. To lớn không khác một lâu đài. Hắn vẫn còn làm việc. Buổi sáng hắn đến văn phòng điều hành công việc ở xa, buổi chiều lái xe đến coi sóc những khu thương mại hắn làm chủ. Tôi hỏi hắn đã tìm được một xu rồi phải không. Hắn, vẫn cái cười mỉm cố hữu, trả lời tôi bằng giọng nhẹ nhưng sắc:”Chưa!”

 

CON MÚA RỐI

Tôi gặp cô ấy trên fb. Đọc một ít bài thơ. những bài thơ tuy chưa già dặn về mặt kỹ thuật, chưa thật sự là vừa riêng vừa chung. Nhưng tôi để ý đến vì trước nhất nó thật, thứ nữa là cách dùng từ cũng như ý khá lạ. Sức liên tưởng của thơ thật dồi dào làm tôi bật lên những kỷ niệm thật buồn.

Môt hôm, rất tình cờ, sau trao đổi vài câu thông thường, và lại khác hẳn với một số câu chuyện khác, câu chuyện của chúng tôi bỗng dưng trở nên đậm đặc. Rồi. tôi cảm thấy ngậm ngùi cho chuyện của nàng. Tôi xúc động thật sự. Và, đêm ấy. đến thật khuya, chúng tôi thả tràn cảm xúc cho nhau qua những dòng gõ vội. Tôi đã rất thật, và, tôi tin nàng cũng vậy. Nàng tự xưng là học trò của tôi. "Nhưng giữa thầy và trò không có tình riêng" Chắc là nàng gõ với một nụ cười. Dần dần tôi nhận ra cái cách của nàng: Đặt vấn đề, rồi cắt nó đi. Tinh nghịch nhưng hiền hòa. Bất cần nhưng tha thiết. Lạnh lùng nhưng nóng bỏng. Đồng tiền của nàng không phải hai mặt mà nhiều mặt. Nàng cho rằng tôi vừa vô thức vừa có ý thức đã đâm đầu vào nàng , ngực nàng sưng tấy một vết tím. Tôi thấy nàng giống tôi, ơ, xin lỗi em, nhóc, nhé! tôi giống nàng nhiều về tinh thần, tính khí và về chuyện hôn nhân nữa. .. Nàng lấy chồng vì thất tình. Tôi lấy vợ vì đang bầm dập, nát tan. Cả hai chúng tôi lập gia đình đều thật vội vã. Cho xong. Và, hôn nhân của nàng thì chìm trong góc khuất còn hôn nhân của tôi cũng đã chia lìa.

Cái cách vừa mở vừa đóng của nàng là một sức hút tôi khó tình chống đỡ, dù dặn lòng chớ hấp tấp mà quàng phải dây. Hãy dùng kinh nghiệm đã trải bời bời kia mà tung bắt nhé tôi ơi.Nhưng, lại một tiếng nói khác: kinh nghiệm làm chi cho đánh mất hồn nhiên. Tôi ơi!

Thế là tôi với nàng công công thủ thủ. Chúng tôi đang chơi trò đánh đu. Ô, nhưng rồi cuộc chơi phải chấm dứt. Tôi hay nàng, ai là người bước xuống cánh đu trước: đầu hàng. Who knows ?

Thế giới ảo có thực chăng?

Nàng cho là nó thực. và viết:

anh húc đầu vào em húc mạnh…

em suýt ngã luôn

không dưng, anh húc đầu vào em – rất ngang ngược. bầm tím vồng ngực em. anh hông tin hả?

sang năm về, em cho coi

ngực vồng – chỉ là từ miêu tả

quan trọng là không dưng anh húc vào làm em… có vết, vết màu tím thẫm…

đẹp hông…”

Tôi chợt nhớ đến dòng độc thoại của nàng:

“… người đàn bà vào ngày cuối của năm – thừa thãi tứ chi, ngôn từ vô cảm – ngắm thẩn thờ giòng chiều trôi ảm đạm, nghĩa lý đây ư, lẩn thẩn… hỏi mình người đàn bà kéo lếch thếch khối tình – đeo quả tim trinh (?) sau ca đại phẫu – miệng tươi rói cười với muôn mặt xấu – tấn tuồng thủ vai chính mãi… hài bi..”

Xúc động ùa về như thác lũ. Tôi đang nói chuyện với một người vác trái tim trĩu nặng. Như đang vác thánh giá. lếch thếch, thất thểu. đi. Và, bây giờ người đàn bà đó đang quên mình; khai tử rồi khai sinh. Mất và còn trên một thân thể căn tràn sự sống có còn là căn cơ cho một sự có mặt trên cõi đời? Đau khổ, hạnh phúc có còn một sự ngăn cách nào chăng? Một thân hình còm cõi bọc sáp mịn, măng muốt.

Tôi bỗng chợt hiểu thật rõ ràng ý nghĩa nụ hôn nàng viết cho tôi. Giống như một bức tranh siêu thực; hành trình họa chất là một tảng băng đã chôn từ bắc cực 20 năm. Nhưng những suy nghĩ đó không làm mất cảm nhận khác trong tôi. Đêm đó tôi ngủ với đôi môi hồng cong cớn, khóa chặt môi tôi. Thân thể tê cứng không nhúc nhích, giống chiếc ghế gỗ chết trân trong góc tối. Chân tay đã trở thành những áng mây trời bềnh bồng xa lăng lắc.

Trong những lúc chuyện trò , bằng cái giọng vừa lém lỉnh vừa rất thật, thỉnh thoảng nàng nâng tôi lên rồi cũng cách đó nàng vật tôi xuống. Rất êm ái. Rất thân tình. Ra khỏi trận, tôi chợt mỉm cười vì mình đang trở thành con múa rối.

bài đã đăng của Đặng Phú Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)