Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 15, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

TRẢ THÙ

 

TRẢ THÙ
 
Ai cũng nói hắn hiền khô, thật thà, ít nói. Vợ hắn đẹp, tính thích trăng hoa. Ban đầu thì lén lút ngoài đường, sau thấy  coi bộ dễ ăn nên chỉ cần hắn đi làm là cô ta mang tình nhân vào nhà. Hắn biết, rình, bắt quả tang hai ngưòi đang hùng hục trên giường. Hắn không hề đá động gì đến vợ, chờ hai người mặc xong quần áo, nói với tình địch:
– Anh có tiền không ?
– Dạ có.
– Bao nhiêu?
– Hai chục.
– Ký tên, đưa đây rồi đi về đi.
Hắn lấy tờ hai chục có chữ ký ấy đem đi bọc nhựa rồi để dựng đứng tờ bạc trong một tủ kính, đặt ngay chính giữa phòng khách. Họ hàng, láng giềng, bạn bè đến chơi, hắn cứ chỉ vào tờ bạc, nói rằng đó là công lao động của vợ hắn.
Ba tháng sau vợ hắn tự tử.
 

——————————————————————————–

 
Đất
 
 
Hắn sinh trưởng trong một gia đình nông dân từ bao nhiêu đời. Cha hắn là một người nông dân lam lũ, chất phác, thường nói với hắn: “Sống là nhờ đất.” Hắn không cãi nhưng luôn luôn tâm niệm rằng phải gắng học hành, đỗ đạt để làm việc gì đấy mà không phải nhờ đến đất. Hắn toại nguyện. Trở thành thầy dạy học, hắn thong dong nơi tỉnh thành, tưởng yên một đời công chức. Không ngờ đến năm 1975, miền Bắc chiếm Miền Nam, hắn di tản sang Mỹ. Không thể học hành trở lại vì nặng gánh gia đình, hắn xin làm các hãng xưởng. Công việc quá bấp bênh vì thường bị lay off nên hắn rất chán nản. Đang cố tìm một công việc lâu dài cho mình thì có ngưòi rủ hợp tác mua đất làm nông trại. Mừng, bắt tay thực hành ngay.
Hôm xới mảnh đất đầu tiên để trồng rau muống, hắn chợt sững sờ, nhớ lại câu nói cuả cha hắn: “Sống là nhờ đất”.
 

——————————————————————————–

 
DU và KIỀU
 
 
Sau trọn một ngày “cầm kỳ thi họa” với Nguyễn Du, Vương Thúy Kiều đâm ra mê mệt gã Nam Man thư sinh này. Kiều nôn nóng tắm rửa, thoa vội một chút nước thơm vào cửa mình. Nàng cảm thấy rất hưng phấn, người nóng rơn lên khi nghĩ tới cái củ khoai cứng ngắc của chàng ta thọc sâu vào mình. Đây là lần đầu tiên Kiều thấy háo hức thèm khát dục tình kể từ khi bước vào lầu xanh. Trong lúc chờ Nguyễn Du tắm, Kiều bỗng sực nhớ những lần làm tình với Mã Giám Sinh, Thúc Sinh, Từ Hải vân vân và vân vân. Chưa lần nào nàng sử dụng đủ hết tám tuyệt chiêu thế mà địch thủ đã chịu hết nổi, oằn oại rên la khác chi mấy con mèo hoang phủ nhau ở mái lầu. Nhất định đêm nay mình phải cho chàng hưởng đủ tám nghề khoái lạc. Kiều dặn lòng như vậy khi đưa tay xoa xoa đôi vú đang căng cứng của mình.
Đất trời chông chênh nghiêng ngả, hạnh phúc cuống cuồng, ầm ầm úp chụp xuống, xương cốt hai người gãy vụn ra kêu răng rắc tóe lửa và cũng trong giây phút cửu trùng ấy cả hai cùng rống rên như hai con heo bị thọc huyết, nước nguồn bắn tung lai láng. Hai người cùng trút cả cuộc đời của mình cho nhau trong khoảnh khắc.
Im lặng tuyệt vời.
– Tiên sinh ơi, thiếp rã rời hạnh phúc… Thiếp ở trong cõi… ở trong… dương vật của chàng.
– Nàng vĩnh viễn là của ta.
Im lặng khủng khiếp.
– Nhưng thiếp còn có cái hẹn với Từ Hải, còn chàng Kim…
– Không được.
– Thiếp van tiên sinh.
– Thôi được, ta cho nàng gặp lại tất cả nhưng không được làm tình với chúng nhé.
– Ôi…
 
DPP

bài đã đăng của Đặng Phú Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)