Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 15, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

CON SUỐI KHÔNG LÌA

“Hôm qua có một dòng suối, không hiểu vì chờ đợi quá lâu để gặp được biển, hay vì bị cái đập ngăn trở mà nó rùng mình lên phần phật, trước khi lịm mình chết tức tưởi trên bãi cát vàng óng ả.” Tôi đã bắt đầu một bài luận văn như vậy trong đề tài thầy giáo ra là hãy tả con suối gần nhà em, vào năm học lớp nhất, và bây giờ dùng nó để bắt đầu cho một câu chuyện với độc giả.
Tôi tìm thấy một điều giống nhau giữa hai con suối. Một ở quê nhà xa lơ xa lắc, một đang ở dưới chân tôi bây giờ đây, trong một hốc núi của miền nam California. Cả hai con suối đều bị bàn tay con người bóp chết thật tức tưởi bằng một bờ chắn dù hai bờ chắn có khác nhau do sự văn minh của từng địa phương. Tôi muốn nhắc đến lắm, cái bờ kè bằng đất đá cọc tre, có bàn tay nhỏ bé của tôi góp vào. Nó như một huyền thoại của trẻ thơ. Trời mưa tầm tã, con suối tuy nhỏ nhưng vì quá ngoằn ngoèo nên không thể không hung hãn. Nó la hét ầm vang, đâm bên phải, húc bên trái, cuốn giựt phăng đi những doi đất đầy hoa mầu, như muốn đòi quyền đi thật thẳng vốn là bản chất của nước. Những bàn tay lạnh cóng, nhăn nheo, gắng sức chuyền nhau từng tảng đất đá để đổi hướng đi của dòng nước, cuối cùng rồi cũng thành công. Ông trưởng làng ngó đăm đăm vào ngôi miếu, giọng đầy vẻ sùng kính: “Ngài quả thật linh thiêng, nếu không giúp chúng ta đắp được bờ kè thì nước đã cuốn phăng đi ngôi miếu.” Ngài đây là người lập ra ngôi làng này và đang được thờ trong miếu.
Ngài cũng là một tên ăn cướp mà theo lời truyền tụng của dân làng thì ông chỉ ăn cướp của kẻ giàu và đem phân phát cho dân nghèo và vì vậy ông cứ phải đi ăn cướp hoài. Dù ông có võ nghệ cao cường cũng không chống nổi quân lính đông đảo của triều đình nên bị bắt rồi bị đi đày. Những người từng được ông giúp đỡ họp nhau lại, chặn đường giết công sai giải thoát ông rồi cùng nhau bỏ trốn, mần mò tìm được chỗ này là nơi an địa. Có lẽ khi quyết định định cư ở đây ông chỉ nghĩ đến sự an ninh là chính (vùng đất gối đầu lên núi cao hiểm trở dễ lẩn trốn nếu triều đình phát hiện) hơn là sự mầu mỡ của đất đai. Vì vậy mà hơn hai trăm năm qua dân làng vẫn không giàu có lên nổi. Mặc dù rất chuộng chữ nghĩa nhưng chưa bao giờ trong làng có người đậu đạt cao, chỉ đâu được vài ông tú tài không có quan chức chi cả. Nói chung chung thì làng tôi là một cái làng chẳng có gì đáng nói cả. Ấy vậy mà tôi yêu làng tôi ghê lắm. Tôi xếp nó trong một ngăn ký ức rất dễ lấy ra, cho nên hình như ở bất kỳ nơi chốn nào nó cũng sẵn sàng nhảy vọt ra, hoà nhập với khung cảnh lúc đó để cùng tôi trăn trở buồn vui.
Cái bờ chắn mà tôi đang dẫm lên làm bằng bê tông cốt sắt, có gắn những viên gạch men vẽ bông hoa, màu sắc sáng láng, óng ánh thật đẹp mắt. Dòng nưóc chảy trong lòng con suối không mạnh lắm, chỉ đủ để tạo ra những gợn sóng nhỏ cho vui mắt người ngắm nó.
– Bố đang nhớ Việt Nam, ơ… I mean… nhớ quê, hả bố? Liz hỏi tôi giọng nhí nhảnh.
– Ừ, sao con biết?
– Mắt bố. Trong khung cảnh này bố nhớ là phải.
Tôi nói cho Liz nghe về những kỉ niệm của tôi với dòng suối ở quê nhà. Những lần dầm mình dưới nước cả buổi để mò cua, bắt ốc hay lãng mạn hơn là những lúc ngồi im một mình ngắm hoa trôi theo dòng nước. Hai bên bờ suối là những cây to, hoa kết từng chùm, cánh mỏng manh như những sợi tơ màu đỏ thắm, nở chi chít đầy cây. Mỗi cơn gió nhẹ lướt qua là hằng ngàn bông hoa bay tung lên không gian rồi chập chờn đáp dày kín trên mặt nước, nhẹ nhàng, miên man trôi đi. Hoa không có mùi hương rõ ràng nhưng nhiều quá nên trở thành một mùi ngây ngây, thanh thanh, nhè nhẹ khiến cho ta có cảm giác lâng lâng xa vắng. Tôi đọc lại câu mở đầu bài luận văn. Liz cười thật to bảo, “Từ lâu con cứ thắc mắc sao bố không là nhà văn hở bố?” Tôi cũng cười, “Bố mà là nhà văn thì các con có mà ốm đói.” Nhưng đồng thời tôi cũng nghĩ thầm viết văn khó thực. Không khó sao đươc khi chữ nghĩa như cứ ở đâu trên những đọt cây cao không với tới, hay luôn chập chờn trước mắt nhưng khi muốn đưa tay nắm bắt thì nó tan loãng khắp nơi, khó mà dồn nó thành hàng hàng nghiêm túc. Nó như cứ giỡn chơi cút bắt với tôi, riết rồi thôi, thây kệ. Làm nhà văn cũng không sao. Không làm nhà văn cũng không sao. Nhưng hình như cái máu me chữ nghĩa nó cứ lẩn quất, chập chờn trong cái bộ não lỏng chỏng, bất an, khiến cho tôi cứ việc cắm cúi viết lan man không nội dung chẳng bố cục và rồi cuối cùng nó đi thẳng vào thùng rác. Và hôm nay tôi cũng tiếp tục viết, dù chốc lát nữa có thể những dòng chữ này sẽ đi theo số mệnh của những dòng chữ trước chết đi. Như dòng suối đã chết. Dẫu trước kia dòng suối có bên lở bên bồi nhưng bây giờ nó đã biến mất không còn dấu tích.
Tôi khom người, vục hai tay sâu xuống nước, chạm vào đáy cát với ý định nâng dòng suối của quá khứ xa lơ xa lắc ấy về với thực tại bây giờ. Tôi sẽ bày nó sau vườn, bên cạnh cây táo đang oằn trái, để con suối quanh mình theo mấy khóm hồng, ngửa người nhìn những cụm lan tỏa mùi quế ngòn ngọt. Tôi và nó vỗ về nhau, quấn quýt nhau, nói cho nó nghe những gì tôi ấp ủ, những câu không thành cú, những ý nghĩ rời rạc, mơ hồ. Vậy mà con suối nhỏ bé nắm bắt hết những tâm ý lửng lơ, mù mịt ấy, biến nó thành những tấu khúc rào rạt, bổng trầm, thầm thì rót thẳng vào tâm hồn tôi. Tôi và nó trở thành đôi bạn không lìa.

bài đã đăng của Đặng Phú Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)