Một cô gái trẻ yêu một nhà thơ. Một ngày kia, nhà thơ nói, cô đừng yêu tôi nữa. Tôi sắp chết rồi. Cô gái khóc nức nở và nói rằng sẽ yêu nhà thơ đến khi nào nhà thơ nằm xuống. Nhà thơ không nói gì tiếp nữa.
Một ngày khác, nhà thơ nói với cô gái, “Hãy dừng lại tình yêu trẻ trung của cô dành cho tôi. Tôi bị nghẹt thở.” Cô gái im lặng, hàng ngày viết thư tay cho nhà thơ và gửi đi. Nhà thơ lần lượt nhận những lá thư của cô, có lẽ vậy.
Một ngày khác, nhà thơ nói với cô gái, “Tôi đã yêu một người khác.” Cô gái không tin vì cô biết rằng nhà thơ chỉ có cô duy nhất lúc này. Cô xin phép nhà thơ được chờ đợi ngày ông quay lại với cô.
Cô gái khóc lóc, xuống sức, suy sụp tâm thần, trầm cảm.
Cho đến ngày cô gái biết nhà thơ đã tự tử trong căn nhà của ông ta, cô trở thành một nhà văn nổi tiếng.