Cây mận bị sâu từ nhiều năm trước
hoa nở vào mùa xuân và quả chín vào mùa cuối hạ
chỉ tiếc thay không ai ăn quả mận nào khi đến mùa hái quả
hoa hồng mùa tháng 6 dành cho Song Tử
hồng hường khép kín chặt từng cánh một ôm vào nhau
hồng vàng tươi sắc màu phù phiếm
hồng trắng như sương mai
hồng leo vượt trên những bức tường xù xì đầy gai nhọn
thơm tho hoa hồng mùa hè, mùa sinh của anh
mùa em dành cho anh tình yêu bất tận
sự ân cần và hân hoan
em cắt cỏ trong vườn nhớ đến bài thơ anh viết
từ trong ký ức xa xưa
em nhìn thấy những đàn kiến lầm lũi lầm lũi cặm cụi cặm cụi
em nhìn những cụm rêu già dính chặt trên mặt đất
em phải nhổ đi
chôn vào đống đất cũ màu nâu
để nó tái sinh thành đất mới bio cho mùa làm vườn lần tiếp theo
những bông lys màu cam đang héo dần
gãy cành cùng với những cơn mưa bão của tháng 6
đỗ quyên rạng rỡ sắc màu thơm như em
mà buồn cũng như em
hoa táo đang đến mùa nở trắng mặt trời
trong trẻo hiền lành
em lại chui tiếp vào cây mận bị sâu để ngủ một giấc trưa mùa hạ
và em mơ thấy anh, chúng mình bay cùng nhau bằng đôi cánh của em, trên cơ thể em, anh ghì xiết vòng tay
một bài thơ ra đời trong khu vườn thiếu vắng anh mà tràn ngập anh đầy khắp với tinh thần và hương hoa của mùa hè, của hoa hồng và Song Tử
chờ đợi anh một ngày ở khu vườn tình của em
anh hái cho nàng những quả dâu chín mọng màu đỏ hồng hồng
mát lành
anh chăm chỉ cắt lá, chia cành vào những chiếc túi màu xanh khác nhau
từng chiếc lá một, từng chiếc lá một được nhẹ nhàng hái và cắt từ đôi bàn tay dài trắng muốt
chúng tôi trò chuyện về tin tức hôm nay
sự ra đi của nước Anh lạnh lẽo sương mờ
của những kẻ hồ đồ đáng giận
chúng tôi nói về trận bóng ngày mai của những con quỷ đỏ
tôi tin rằng họ sẽ chiến thắng
chúng tôi nói về nhau
nói về sự bắt đầu của cái chết
chuẩn bị đưa tiễn mình
không đắn đo như sự sống còn tiếp tục
chỉ khi biết mình chủ động chết như thế nào
như sự đường đột của nó
chúng ta sẽ trọn vẹn hơn ngày hôm nay
từ lúc này
chết quan trọng như khi còn sống
con trai tôi chạy lại khoe một con giun đang bò từ đất dưới bụi cây ra khỏi đó chạm vào mặt đường bằng xi măng cũ kỹ
tôi nói rằng, con hãy để con giun được tự do, không làm nó đau, không được để nó chết kẹt, nó sẽ quay lại mặt đất ẩm ướt kia, sống ở đó, chết ở đó
con trai tôi rón rén nhìn gần hơn xem con giun còn động đậy không
tôi lại ngồi trở lại bàn và nhìn vào tập thơ còn đọc giở
chữ nhảy múa trong đầu tôi
tại sao viết về tình yêu mà ẩn dụ liên thiên
tại sao con người với con người mà không thành thật
tại sao yêu lại là một trạng thái giả vờ
buổi chiều rơi xuống với những hạt mưa lác đác
mùa hè có chút hơi lạnh
hôm nay, tôi quên khăn choàng và áo khoác
một ngày trôi qua trong khu vườn nhỏ
giấc ngủ dài và sâu trong gốc mận già