tháng 4, tháng của sự chuyển đổi thời gian và không gian. thời gian sang xuân. thời gian của ánh sáng. thời gian của sự rối bời. của mọi hiện hữu. xé nát những vòm ngực đỏ. những mũi tên xuyên vào tim. những giấc mơ chạy trốn.
có lúc tôi nghĩ rằng mình đang chờ mùa anh đào đến, hồi hộp, nghẹt thở. nhưng không phải. có lúc tôi nghĩ rằng mình đang chờ những ngày nắng đến cho hạt mầm lên, cho hoa khoe sắc, nhưng tôi vẫn bị nhầm bởi những cảm giác chờ đợi. có lúc tôi nghĩ rằng mình đang chờ đợi những kế hoạch sắp đến của một mùa ánh sáng. cứ liên tiếp như thế như thế, tháng 4 của tôi trôi qua nặng nề quá đỗi, trầm cảm mùa xuân.
Những bông hoa bị sảy thai
sinh thiếu tháng
trầm cảm mùa xuân
Tự sát tự sát tự sát
Tự sát tự sát tự sát
Trầm cảm mùa xuân
Những bài thơ dị dạng
ngôn ngữ tự kỷ
trầm cảm mùa xuân
Búa đập vào đầu
Huyết áp tăng
van tim hở
trầm cảm mùa xuân
Chuyển giờ
Rút ngắn thời gian
Kéo dài ánh sáng
Trầm cảm mùa xuân
Chờ hoa nở
Chờ hoa nở
Trầm cảm mùa xuân
Tuyết rơi
tuyết rơi
Trầm cảm mùa xuân
Người canh người
Chặn lại nhau
Tránh và bị đánh
Trầm cảm mùa xuân
Những bài thơ chết tiệt
Những tình yêu chết tiệt
Trầm cảm mùa xuân
Những diễn ngôn
những pháo đài
Trầm cảm mùa xuân
Bình đẳng
Tự do
Tự sát
Trầm cảm mùa xuân
Cộng sản chống tư bản
mà muốn giống tư bản
Trầm cảm mùa xuân
Trầm cảm mùa xuân
Trầm cảm mùa xuân
Trầm cảm mùa xuân
bởi mùa hoa đang về.
trên đường nhà cũ, một buổi sáng mùa xuân, chúng tôi dẫn bọn trẻ đi học ngoại khoá. bọn trẻ chạy nhảy trên đường cùng nắng. chúng tôi ghé qua nhà cũ, căn hộ nhỏ mà chúng tôi bắt đầu ở đó 2 người. và bây giờ thành tư.
bởi trước mắt tôi, mỗi buổi sáng nếu như một ngày âm u, sương mù phủ khắp. tôi hình dung ra Sapa của tôi, trên mây. một nỗi buồn xa xăm tự đến.
bởi mỗi buổi sáng của tháng 4, khi mùa hoa đang nở, tôi trò chuyện với cây và hoa, hạt mầm đang nhúc nhích. tôi thấy biết bao chuyện kể về những loài sâu không chịu chết, luôn sống trên những lá non, mịn màng và tinh khiết vừa nhú ra.
bởi mùa xuân đến, bọn trẻ sẽ nhiều ánh sáng để chơi và chơi, để cùng nhau chạy dưới sân, trong vườn, với cả mồ hôi ướt đẫm.
và rồi, tháng 4 có bao mùa hoa nữa,
Thư Sài Gòn tháng 4
Dưới cây mận trắng
tôi nhắm mắt lại nhìn vào bóng đêm
Dưới gốc hoa mộc lan màu sen tím
tôi ngửi thấy mùi hương của mùa xuân
Dưới bóng hoa anh đào
tôi nhìn thấy những xác chết
Dưới cành mai nhật đỏ
tôi nhìn thấy những bài thơ
Dưới bông hoa tulip của tháng 4
tôi nhìn thấy cuộc đời vô thường ngắn ngủi
Dưới những bầy sâu xanh chi chít trên hoa hồng
tôi nhìn thấy những mầm đen mọc lên
Dưới những bông hoa thược dược
tôi nhìn thấy tuổi thơ xa xôi
Dưới những quả đào mọc lên từ những bông hoa đào ngày tết
tôi thấy quê nhà và cha mẹ
Dưới chân tôi
tôi thấy sự bước đi mạnh mẽ
chùng lại những nỗi buồn
cả những giọt nước rơi trên mặt đất
Dưới một bài thơ
tôi im lặng
đến chết
không bao giờ nói ra
một sự thật
Với một con người bao dung
tôi hiền từ tĩnh lặng