Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »tâm tưởng thị dân được ủ ấm trong đôi cánh thiên thần xi măng
mùi sợ hãi tượng hình loài quạ đen khàn đục tiếng kêu đêm
lắm kẻ đỏm dáng mở rộng tầm nhìn quảng cáo ý thức từ tâm
cường điệu hóa đạo đức vay mượn
chúc tụng giả thuyết tinh thần cỏ dại
Người đàn ông đến bên nàng, như chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc làm tình thế kỷ. nàng lơ mơ ngủ chỉ thấy người đó ở bên, không hôn nàng, mà ôm nàng rất chặt và nằm trên cơ thể của nàng.
sớm nay ai kéo hồi chuông
nhặt khoan trầm bổng giấc suông mơ hồ
tỉnh rồi đầu óc ngây ngô
đưa tay dụi mắt mưa xô tháng mười
Tôi nghĩ niềm bi quan được bộc lộ thường trực trong thơ Nguyễn Bắc Sơn, trong tập Chiến Tranh Việt Nam Và Tôi, một tập thơ độc nhất vô nhị, nên được hiểu là những tín hiệu, và chúng thật ra chưa được đọc đúng mức. Sự nghi ngờ, tính hài hước, thái độ ngang tàng, không chỉ che khuất một tấm lòng nhân hậu,
Rồi sóng, sóng vẫn rên xiết những lời tuyệt vọng một cách nhàm chán. Và sao, sao lâm chân dày đặc âm ui. Ðã qua mùa “Trăng Huyết” cuối cùng của tôi ở P.
Bí ẩn. Bắt mắt. Rùng rợn. Một cái truyện ngắn sáu trang. Của nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc (Pearl Nguyễn). Có thể đầu tay. Viết ở lứa tuổi teen, lứa tuổi của những Rimbaud man rợ, nổi loạn, bức phá. Viết vì cần phải viết.
bạn xưa giờ đã ra tro
ngậm cười chín suối hồ đồ thế nhân
nhớ xưa bạn gan dạ rằng
trời kêu ai dạ tôi thì vẫn không
Ở đây, trong vị trí của một người có khá nhiều kỷ niệm riêng tư với anh, cũng như đã chia sẻ với anh một số sở thích, tôi muốn viết về Bùi Bảo Trúc chủ yếu như một người bạn. Một người bạn yêu văn chương, chữ nghĩa. Và đã để hết cả cuộc đời mình để học hỏi, dùi mài cái sở thích cũng như cái niềm vui có nhiều nét cao nhã này.
Lúc ăn xong, ngồi uống cà phê, bạn tôi mới cho biết tại sao cái chết cuả ông cụ lại làm anh đau đớn quá đáng như vậy. Anh đưa cho xem một trang sách, có lẽ được xé từ một cuốn thơ nào đó, với một bài thơ như thế này:
Anh kể các hoạt động sinh viên ở trường Văn khoa và các cuộc thảo luận văn nghệ với bạn anh ở quán La Pagode nằm ở góc đường Lê Thánh Tôn và Tự Do, nơi gặp gỡ của giới ký giả và văn nghệ sĩ Sài gòn. Anh là người đầu tiên kể cho tôi nghe về ca sĩ Khánh Ly đi chân đất hát nhạc Trịnh Công Sơn ở sân trường Văn khoa. Anh đọc cho tôi nghe những bài thơ anh mới làm,
Tháng 12, hơn một nửa vẫn là mùa thu ở Châu âu, cho đến trước 4 ngày của Giáng sinh thì mới là mùa đông. Mùa đông đến ngay cả khi tuyết đã rụng rời từ cuối thu có khi cả mùa lặng câm đến tháng 4, lại rơi một đợt hiếm. Tháng 12 trăng lạnh và lên cao vào mỗi buổi chiều tối.
Ông nói nhỏ: “Mẹ nó, cứ thịt cầy rượu đế với nhau thì chiến tranh làm gì cho phí xương máu nhỉ.”
Tôi nhìn ông: “Nói thế, bố không sợ à?”
Ông bố cười: “Sợ chứ. Nhưng tôi tin anh. Người miền Nam thì không sợ.”
Thà làm một cánh buồm đói lả
bị tầm nã khắp biển khơi
còn hơn làm một mặt trời
đi thuê ánh sáng.
Đêm tràn: dòng rượu, cần sa, thuốc lắc ru ngủ những bộ não tê liệt noron thần kinh tranh đấu.
Tự do như đám tinh trùng yểu mệnh lóp ngóp giữa ao tù dương vật teo tóp làm mồi cho bầy chuột dơ dáy.
– Mẹ, con đói!
– Vậy ăn cái tay của con đi, nhớ để dành tay kia mai ăn nha.
Thằng nhỏ vừa nắm tay mẹ vừa nhìn ổ bánh mì trông giòn rụm thò ra ngoài cái giỏ mà mẹ đang xách bên tay kia. Nó đói, trong khi ổ bánh mì thì sờ sờ ra đó, nhưng thật là kẹt: mẹ khi nào cũng bám chặt vào những nguyên tắc, như kẻ chết đuối bấu lấy miếng gỗ cứu mạng. Buông ra là chết chìm.
trưa. ở tempe
phố. quán. những cột đèn. thời shakespeare
âm nhạc. mùi bánh. và bia nâu
sài gòn. của những năm đầu sáu mươi. thơ thanh
tâm tuyền
chiến tranh còn trên những cánh đồng xa
giờ đây. tempe. năm chín sáu. quê người
Bà Hishako và ông Kentaro mới đầu buồn tủi lắm, khi thấy mình được (hay bị) săn sóc bằng người máy, nhưng dần dần họ phải miễn cưỡng chấp nhận thôi. Ngoài thức ăn một tuần hai lần có người giao tới nhà, bỏ tủ lạnh cho. Tất cả các công việc khác từ hâm nóng thức ăn, bế vào giường, làm vệ sinh nhà cửa, giúp giặt giũ, tắm rửa hoàn toàn trông vào Carebot.
một con chuột
đu trên một cọng lưới b40
chung quanh là biển nước
sau một trận mưa
(người ta gọi là trận mưa lịch sử)
tuyệt vọng
(đúng là ngập nhà ra mặt chuột)
bóng hồ huyễn hoặc như kiềng
mộng chung vỡ
từng mảnh riêng
bớ nghìn tham vọng. cứu!
thuyền rồng nghiêng
Là một người quan tâm tới môi trường và vốn có cảm tình với lịch sử chống nạn diệt chủng của thổ dân Da Đỏ, giống dân mà tổ tiên của họ đã có mặt trên đất Mỹ đã từ ngàn xưa, tôi nghe trong tôi có tiếng reo vui — niềm vui thực sự đầu tiên mà tôi có được từ sau ngày bầu cử đầy độc tố, chia rẽ, hoang mang, bất ổn vừa qua.
thì tụm lại với nhau
cứ nên chòm xóm cứ bàu đoàn theo
cuộc đời vẫn cứ cheo leo
đứng. đi. chạy. nhảy. leo trèo. thiệt ra…
TTT: Anh học về tranh lụa mà lại vẽ toàn sơn dầu, xin cho biết lý do vì sao?
NĐT: Ở trường Mỹ Thuật, trong hai năm đầu sinh viên được học đủ các bộ môn là nhiệm ý có thực nghiệm. Năm thứ ba sẽ là lúc chọn ngành như luạ, sơn dầu, điêu khắc, sơn mài..v..v..
Người mẹ cầm tay con đưa lên ngực mình.
MẸ
Ở đây cũng đau.
CON
Đau ở đây cũng không chữa được.
MẸ
Gần suốt một thế kỷ, ngay từ khi mẹ sinh ra.
râm ran câu chuyện về gói nem võ bưởi
thứ hàng của người nghèo làm ra để bán cho người nghèo
thấp thổm trong tim người
những năm tháng cuối cùng của cuộc đời
nhấp nhõm theo những chuyến phà cuối cùng trên dòng sông Rạch miễu
đêm lai rai khá nhiều tai biến
nắng và mưa trộn lẫn vào khẩu phần
lợn cợn bão giông
[đấy là chưa kể đến lý lịch tư pháp!]
nên đêm nhập viện
âm thầm
cà côn đồ cũng không hề hay biết
Việc Phùng Nguyễn dùng siêu hư cấu đưa chính mình vào trong truyện, và việc anh cho một nhân vật quyết định không bước ra khỏi giấc mơ, hai điều này có liên quan gì với nhau không? Có thể lắm, vì truyện là một thể mơ trong hiện thực và những giấc mơ thì rõ ràng mang tính truyện. Chắc chắn những giấc mơ ấy đầy cảm xúc, vì Phùng Nguyễn đã viết về những giấc ngủ không mơ là những giấc ngủ tê bại mọi giác quan và nhận thức, “cứ như bị thuốc mê”
Anh với tôi cùng chung đơn vị
Trận đánh nào cũng bỏ chút thịt da
Trong một đêm giặc càn
Bom dày, đạn xéo
Đôi chân tôi máu chảy dầm dề
Anh vác tôi băng qua làn đạn lửa…
Đưa tôi về tuyến sau…
vào lúc cuối ngày
bất chợt nghe lại tiếng sáo diều thời thơ ấu thật gần
trước mắt tôi
con đường lồng lên rồi rẽ chia hai nhánh
thế giới của tái tạo
và thế giới của hủy diệt
mặt gương ngày càng soi rọi thiên lệch
về phía kẻ chết
Bình Luận mới