Bài thuộc thể loại: Thơ
ngọng nghịu ngày dài
thế đấy, cuối cùng ngươi cũng đã bay đi
quắp hết ta theo nốt
trú xứ này và cả nỗi vui con người trong ta
xác xơ và hoang vu trở lại
bài không thơ số 1 ♦ bài không thơ số 2
bố khỉ, anh uống gì, đứa con gái mặc áo trễ ngực bán cà phê vỉa hè bên hông nhà tang lễ nhìn tôi cười cười mời mọc, ngày nào chẳng đi qua, thèm muốn chết, bây giờ thì có cớ rồi nhé, cho anh li bạc xỉu
trước mặt tôi phía bên kia đường là một chùm bò cạp, mùa này mưa dữ thần
quỷ đẩy cối xay
một năm thành phố chủ trương
bắt hết ăn mày
(loài người mơ
một đêm thức dậy thành người Việt Nam)
nàng thơ lý tưởng
Cuối cùng thì Nàng Thơ đã trở mặt
phản bội lão sau một thời gian rất
dài nàng cùng lão má ấp môi kề
ân ái mặn nồng bởi lão đã tham
phi-tôi
điều gì sẽ xảy ra
khi tôi lật ngược thời gian
và đặt trước mọi thực thể nhân gian
một dấu trừ
sự trì trệ của củ chữ trong tôi / cửa gương
tôi đứng ngáp hả họng tiếng vang xa nghe rõ to con đường trước mắt đằng đẵng ai bất nhân nhổ hết mấy bụi thược dược “i will be gone!” thuần câu nói nơi cửa miệng hiện giờ các ý hướng còn rời rạc nhưng đã trộn lẫn nằm phía tay trái bộ não cứ nhúc nhích
Tỉnh ngộ
Như thể đã phát âm sai
ta cứ nhắc đi nhắc lại tên mình,
mỗi âm tiết là một lát bê tông
ta tự trói chân để được thân yên ổn.
thăm quê
không như cái chết của chủ tịch hay tổng thống, của cả 2 phe
bọn họ tự liệm chôn không rềnh rang tang ma phúng điếu
và bọn người đưa, tiễn cũng không hề nhân danh một lý tưởng hay chủ nghĩa nào cả
lặng lẽ, vô danh tiểu tốt
chùa bát nhã, trong khi bão đổ bộ ở miền trung
Một tên côn đồ chạy tới ôm thầy và khóc
Thầy ơi, đừng chết
Tôi không có ý định giết thầy
Nhưng một người đã chết có sống lại được không?
gia tài
con cặc tôi xin lỗi đã làm cái của nợ báo đời
làm tôi ba xạo với đàn bà
làm tôi lo lắng không có tiền làm sao dám sinh con
mỗi đứa con như nợ một căn nhà
Chung cuộc
Không có ai bị đem bắn vào buổi chiều u ám nầy
Không có tượng đài thần tượng mới dựng lên
Bạn cứ yên tâm nốc bia Đức sóng sánh
Và tán tỉnh cô tiếp viên quê Bến Tre mới vào làm
chùm thơ song ngữ Bùi Chát
Chúng tôi, nhiều thế hệ
Bị giữ lại bởi đèn đỏ
Chúng tôi không cất bước được
Chúng tôi không bay lên được
We stand at the intersection
Generations of us
Cơn mưa
Khi anh tôi
trở về từ cuộc chiến
trên trán anh có một ngôi sao bạc nhỏ
và dưới ngôi sao
một vực sâu
hoa cho tháng mười
người ta tìm thấy một số con ruồi
đẻ trứng trong họng một số người vào buổi sáng
chúng tôi bay ra
và chúng tôi bay ra
đón mừng cuộc sống này
dấn cơn đau vào mưa ♦ em & người đàn ông
Lời nói không thanh âm
Một hồ nước khô
Trên ý tưởng cạn nguồn. Ta đi xuống vực sâu đó
có lẽ tổng thống chuyện trò
có lẽ tổng thống chuyện trò với ai đó mỗi ngày
đôi khi đôi môi ông mấp máy, nhưng âm lượng chúng ta lại quá thấp
đôi khi tiếng ông là một phần mười âm lượng tôi
đôi khi tiếng ông run rẩy bên trong mười giọng tôi
đằng sau người làm thơ
May mà thời đại này không mấy ai muốn thi sĩ phải là chiến sĩ
Vậy mà thơ vẫn cứ phải xông vào đánh với những nỗi đau
xổ số / luck of the draw
a, b, c, d, e, f, g, h, và i là người cùng quê
họ giống nhau ở mọi điểm (hầu như vậy)
ngoại trừ cái vé trong đợt xổ số
để đổi lòng trung thành đối với một quốc gia
– Xin vui lòng giữ chặt vé số của quý vị!
Đôi người ♦ Bất An Quốc Gia
Vị Thứ Trưởng chồm về trước vẽ một dấu X
đôi bông tai treo như hai lưỡi kiếm của Damocles.
Như một cánh bướm đốm nằm vô hình trên sàn
gã quỉ hòa nhập vào tờ nhật trình để mở.
Ba bài pakâu
bình nước tiểu
dưới chân giường nhìn ngậm ngùi manh chiếu rách nát
biểu tình mẹ đi về phía tượng đài
Câu chuyện buổi sáng (II)
như câu chuyện truyền kì mới bắt đầu
tôi bước ra từ đám mây tím
tiến về phía hai cỗ áo quan phủ đầy hoa
đặt song song lên kệ gỗ
Anh ta & ta ♦ Không không
Phi nghĩa giăng biểu ngữ chính nghĩa
cấu trúc rối loạn kiến trúc
trật tự trong hỗn loạn
ngôi thứ nhất thèm tiến hóa vào ngôi thứ hai
Làm thi sĩ ở đất nước tôi ♦ Múc hiện thực rót xuống
sinh ra lỡ làm thi sĩ ở đất nước tôi
hiện thực buồn nôn câu thơ buồn ngủ
sự dấn thân là một biểu tượng rậm buồn
để làm gì thơ hôm nay
tôi nằm ghế bố xích đu
trên chiếc sân xi măng cũ
đọc lại cuốn tiểu luận ngắn cũ
để làm gì thơ hôm nay

Bình Luận mới