Bài thuộc thể loại: Thơ
trên âm thanh trắng ♦ thời tiết ngắn
cái bóng đắng nghét đi dính vào tường
tự rút ngắn tôi trần tục chính tôi
ra khỏi âm thanh cát vô vọng
bằng thế kỷ này tắt lặng
Mùa nước nổi đồng bằng
Đêm đậm đặc, những vì sao trắc trở, em trong chiếc mền cuốn tròn nỗi cô đơn. Đôi lúc con nước nổi điên, nhận chìm mọi thứ.
Mời bạo chúa vô nhà thương điên
Vâng, xin được lịch sự lần cuối… mời bạo chúa
vô nhà thương điên. Tầng cuối địa ngục
nơi dựng xây bằng tro cốt những sinh linh dân tộc
mình
điêu linh
Chỉ trừ em và anh
Ngày lùa đám đông vào thành phố man rợ
Súng bắn vào đầu lương tâm
Bom nổ tung ý thức
Chủ nghĩa ôm phế tích tiêu điều lên ngôi bá chủ
Rút Cuộc ♦ Màu Sắc ♦ Nhớ
để lại tiếng thơm nhé.
để lại gương sáng nhé.
để lại thế hệ mới nhé.
mai về
nhớ hành tinh tụi em.
Viết ♦ Thơ Là ♦ Cuộc Sống
xin bạn đừng lục lọi linh hồn tôi
như một con chuột chạy khắp căn nhà
trống không này
xin bạn đừng để lại đây dấu tích của cuộc đời bạn
Chạy
Tôi đã bị đuổi chạy
những cuộc chạy tiếp sức từ giấc
ngủ này đến giấc ngủ khác
giẫm đạp lên từng giấc mơ mình
Trụ
ngay từ đầu hôm- đúng tôi
nhưng đấy một tôi thực
đứng chứng kiến một tôi khác lục tung hết mọi mặt đêm
tìm giấc ngủ đã thất lạc
trích ‘Thơ Joseph Huỳnh Văn’
Cầm dương khúc, cầm sầu. Khúc mãi mãi…
Đàn ai
Ngăn-ngắt trời tây phương
Tôi đứng bên hồn chiều ngây dại
Hồng tuôn thanh thót tới đêm trường.
Eyes là đôi mắt ♦ Giải thích
eyes là đôi mắt
tóc là hair
kiss là nụ hôn
bàn tay là hand
foot là bàn chân
phác thảo mới ♦ nhìn lại tượng
mỗi lúc tôi tan chảy thật nhanh
trong bóng vũng đom đóm
cây sớm mai
trong cách biệt lau rửa
Đến Giê ru sa lem Trên Lưng Lạc Đà
tôi chỉ còn bốn mươi phút nữa để đi đến giê ru sa lem
tôi phải gặp đại diện các tôn giáo lớn đang đóng quân tại đây
tôi có ba mươi giây diễn thuyết
đã chuẩn bị từ ba mươi ngày trước
những vị kia có hai mươi giây, mười giây, tùy theo sức
Một tuần có một ngày
dân đen một ngày ăn thịt
sáu ngày ăn rau
bệnh viện một ngày thuốc nhẹ
sáu ngày chích đau
thế hệ, dưới bánh xe cán chó ♦ thúc thắc, khi tắm
vòi nước biến động(?!)
lúc nóng, lạnh
cảm giác rùng mình
khi nghe có người nói tôi đang cầm trong tay một loại tiền giả (tiền giấy)
giữa chày & cối
để chữ lên tiếng
âm tiết rên xiết của lúa vàng
& máu là vị mặn
từ đất, bị rút kiệt
vang tiếng nguyền rủa.
Viết
viết là
đi lang thang với vài cái của nợ
của hạnh phúc mà người ta khoác trên mình
và cho người ta thấy
sự trần truồng của quần áo
vũ đại bây giờ
Chí Phèo nay đã trở thành ông Nhà Văn
Chí Phèo nay đã trở thành anh Thi Sĩ
Thị Nở giờ đã hóa thành ả Hoa Hậu
Thị Nở giờ đã hóa thành nàng Siêu Mẫu
bát sách ♦ buổi chiều nhường nhịn
khai tử con đường quay trở lại
trăng cụt đầu bấp bênh trên cao
em trở chứng cười đùa huyên thiên tuổi chiều bứt tung thi án
grace hotel, sydney
anh đang, và nàng và những chiếc cửa
sự chừng mực mua bán, không quá lịch lãm
khoảng cách, không làm vỡ một cái gì
Huế thẳm
Lỡ nhọn móng tay rách phổi đá xanh
Nhờ em vá lại bằng máu phượng
Tối ám tháng Tư mưa vò chuột rút
một đời thơ
xoay mặt laptop chi chít chữ vào cô, nhoẻn miệng cười, thực hiền thục, mắt chú mục vô màn hình, mặt đượm trầm tư, đọc vang, đúng hơn cô đề nghị “. . . ta gặp lại, làm tình trong thành phố ấy . . .”
tôi cứ phải hỏi…
tôi bắt tội ai
cho những đọa đày em chịu?
tôi kiện cuộc đời,
thù hận, hay chiến tranh?
Hai bóng ♦ Bóng người hình xưa ♦ Tượng bóng
Lặng một bóng thầm
Ngó lên người, câm
Lóa bóng trời gần
Chói chan hình ảnh
Ở phi trường Tân Sơn Nhất
Mặt trời bơm máu cho thành phố hụt hơi dân chủ. Tháng Mười, dọc các bến cảng, những con tàu run rẩy dạt vào bờ tránh bão.
bằng cấp chuyên gia thơ
Nhà thơ lỡ thời là nhà thơ hay. Nhà thơ theo thời là nhà thơ dở. Nhà thơ vượt thời là nhà thơ ngốc.
thơ tôi hôm nay
cây cỏ có chủ hết rồi,
núi cao dành người kháng chiến,
sông sâu tôi suýt chết đuối lần vượt biên không thoát,
còn biển cả
váng dầu che đậy xác thuyền nhân.
Gitanjali 35 / Lời Dâng, đoạn 35
Ở đó, tâm không sợ hãi, đầu ngẩng cao;
Ở đó, tri thức tự do thực sự;
Ở đó, thế giới không bị những bức tường chủ quan chật hẹp cắt chia manh mún;
Ở đó, lời nói thốt lên từ sự thật thẳm sâu;

Bình Luận mới