Bài thuộc thể loại: Thơ
Tiếng Động
Những bước đi
trên mặt chiều phẳng im
thành phố thúc hối ngắn ngủi
đã có thật tiếng động như thế,
làm ta giật mình?
Vết sẹo của nỗi buồn chái bếp ♦ Ngang qua cuối năm tân mão
những que củi gầy rạc như nông dân xám xịt chờ ngày hóa lửa
nồi niêu méo xệch phơi đít đen thui đen thủi
chum vại lăng quăng diễn xiếc
chúng không biết tiếng thở dài của loài người
nên chúng uốn mình nhảy múa
Khúc xuân
lập xuân
nỗi buồn già nua chui vào đáy tủ
chiếc gương vừa đánh bóng
soi lại mình để mà vui
3 bài thơ
Ánh sáng chạm khắc chiếc cầu vồng,
khiến mọi người nhảy múa, hoan ca
Nó là bức tranh
Nó là lưỡi gươm tách đôi bóng tối
Nhân Đọc Bài Viết Của Đinh Từ Thức
tôi ngờ ngợ rằng khi nghe tiếng ồn xung quanh mình
king muốn mở miệng nói một điều gì đó
nhưng đá làm sao nói
nên king vẫn phải im lặng…
nàng thơ
ả bảo “chỉ muốn suy nghĩ một chút” tôi cho việc đấy hoàn toàn có lý
và chả ý kiến gì
đêm đó tôi phát giác ả làm thơ
Ngậm kẹo hàm hỗn ♦ Mùi mắm me
Của tổ tiên mất đầu tụng kinh bằng tay trong vẻ khoan dung của miếu thờ
Như nhiệt tâm của mụ đàn bà có mười hai cặp chân ếch
Thừa sức phục vụ cho bầy nòng nọc cảm hứng của niềm tin sét đánh
Ca Rao thời @ ♦ Tân định nghĩa
Chim khôn chưa bắt đã bay
Người khôn phải khéo đưa tay phong bì
Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại chết dần. Bó tay!
Noel ♦ Trên đường viền mờ
Cuộc chiến đấu, vì thế, khốc liệt hơn
giữa thành phố sáng rực trên cánh đồng tối.
Kỳ lạ thay, khi ta là đối thủ
ngay nơi mối tương quan cũ và mới.
Trực đêm
Ngôn ngữ đang đều bước cùng những kẻ hành hình.
Do đó ta phải có một ngôn ngữ mới.
Con chó sói đây rồi, làm bạn trong từng giờ
dùng lưỡi chạm vào các cửa sổ.
nha trang sóng gãy khúc
Hòn Tre mắc nợ
gậy sân gôn xua đuổi Đồng Bò
Hòn Yến say mèm
Xóm Bóng bụng bia
Theo cùng anh ra biển và thắp một nén nhang
A Dục Vương hiện về
với răng nanh mỏ đỏ
chúng ta sinh ra trong thời thổ tả
gió bấc xô lệch mặt người
Day ♦ In This Place ♦ The Dream
lights begin to agitate
around the house without an entry
voices begin to threaten
tomorrow won’t be kind
Giấc mơ dưới cát
Chỉ là bóng tối của ngọn hải đăng
chưa thức nhận
Của bầy hải âu đang thiên di
Tôi ngồi như loài hải thạch che giấu tiện nghi dưới cát
búp bê & xe đạp
những em bé khóc khàn tiếng pha thuốc ngủ
bú sữa độc biển đêm
bao nhiêu em bé ở lại sưu tầm hoa sen
và sao đỏ trong vở sạch chữ đẹp
Tôi không ngờ
Sông có thể cạn, hồ có thể khô, sa mạc có thể lan dần nhưng chúng ta không
thể giết chết một giọt nước
Tĩnh mịch ngày
ngày hôm đó
ai cũng mơ được vào cơ chế
vì trong cơ chế mọi người đều ăn hối lộ
cách này
cách khác
trong thành phố của Dali
Chúng tôi đi về hướng chỉ tay của tượng Chúa đến khi chạm bờ biển rộng. Ở đó mỗi ngày mặt trời cắm lên mặt nước. Bãi cát trải dài những bố cục nhô nhấp tròn và những người đàn ông miệng dính đầy muối mặn.
Tôi Đang Ở Sydney, Ngay Giữa Nó
trong khi những người làm thơ, những người bạn tôi yêu từ xa
nói về chính trị và những cuộc thảo luận nảy lửa về thơ
thì tôi ca hát nhảy múa và nói về tình yêu
thức dậy ở Toronto
đêm của khách sảnh đá cẩm xanh và đêm
của gạch men trắng phòng tắm và đêm của sự vắng mặt,
những bàn tay chiếm đoạt như thể ngươi đang mười lăm lần nữa.
Ga Cuối Năm
Hai đường tàu trơn mưa vỡ toang không tiếc
Màu lá sẫm chìm dần không nói hết
Màu đen ướt tiễn đưa gì đã chất chồng quá nhiều ly biệt
Chỉ là thêm một năm sắp qua.
Xoay tròn và Cờ, Đường 66 hướng Tây
Buổi chiều cất bước,
đôi khi tản bộ,
đôi khi nhảy vọt,
trốn thoát thành phố,
trở về tìm tình nhân, và bạn bè.
Trở lại cao nguyên ♦ Cánh vạc phương Đông
Tôi như cánh vạc di trú
Vượt ngàn trùng
Từ những rừng tràm ngập nước phương Đông
Chao cánh đón bình minh bến bờ xa lạ

Bình Luận mới