Bài thuộc thể loại: Thơ
Bài thơ nhỏ của lũ kiến
Lũ kiến bò tới lui tha từng con chữ
mật ngọt hũ nút điệu vần
lãng đãng tứ lãng đãng đường viền
quanh co lá
Hoàng hôn trên sông Hàn
Thành phố lên đèn
Rung rinh như cú lắc chuyển mình
Lung linh vào hư mộng
Đắp lên thân cầu tấm chăn xanh vàng tím đỏ
Thắp Nến Vào Buổi Sáng Cũng Hay
tôi thường ngồi trong thời gian lẫn lộn
với một ngọn nến cháy rất hiu hắt
tôi cũng không nhớ mình đọc sách bao lâu
dưới vẻ im lặng trồi sụt của văn chương
Những ngày nâu
Có những ngày anh thấy chung quanh mình chỉ một màu nâu
Bầu trời nâu xỉn
Con đường đất nâu
Cỏ ngả màu
Ánh sáng ban đêm
Mặt sữa, mặt búp bê,
nó đóng kín như một cái răng
và lạnh như người chết
cho tới khi tôi chạm công-tắc.
lời mây
luôn luôn bị chuột rút
hai chân co quắp
ngồi im nơi góc phòng với một áng nắng
từ trên cao rọi xuống
Đợi bóng
Màn đêm lên hơi men ủ say cả những giấc mộng đang thao láo mở mắt
Những hồn ma trong “plants vs zombies” thò tay qua bàn phím
Huệ trắng và hơi thở hình oval
buổi sáng mỏng tang như màn tuyn
hững hờ che bầu trời mười sáu
ý nghĩ ăn mòn ngón tay
festival hình oval
nghĩa chữ không quan trọng
2 giờ sáng [như con cú cô độc]
về
trong váng vất của rượu [mùi đàn bà]
bỏ abbey lincoln vô đầu máy
Vũng buồn ♦ Nhờ yêu
khơi đêm thắp đóm thật thà
rọi vào miền của người ta mượt mà
lạc về trên cuộc đi qua
rụng xưa trơ cuống có là phai phôi
Lá phong bay ngang mặt
chấp chới những lá phong bay ngang mặt
bên dòng Spree êm đềm chầm chậm vào mùa đông
lấp lánh ánh vàng kiêu sa buổi chiều xứ người biền biệt
ta biết em đang sống ở thành phố này
Cái tên ♦ Thẳng đứng ♦ Kệ sách
Nó lắc lư kinh hoàng, ngay cả khi tôi ngồi xổm xuống. Một hành động giữ thăng bằng. Nếu trái tim nằm bên trái thì bạn phải nghiêng đầu một chút sang bên phải, không được đựng gì trong túi, không được có cử chỉ khoa trương, mọi từ ngữ hùng biện phải để lại hết.
sắc, không
tôi trở lại, nằm xuống nệm. Ngoài trời tối
sáng, chả còn có nghĩa lí với tôi, mặc kệ
những mẩu bánh pumpkin nut loaf
vụn, rơi vãi dưới sàn. Vấn đề là
Huế ẩm
Vì sao em lại hát?
Giữa đời ta đói khát nhiệm mầu
Ăn dư vị của ngày xanh
Những chuyện kể hiền lành ít muối
rềnh rang nỗi khó
lắm lúc ta rềnh rang. ngày cuối phố
cũng đôi phen. nỗi buồn nhặt lên xem qua rồi bỏ
thập thò bước thấp, bước cao
thôi mà. thôi nhé ta ơi
Ám thị
Ánh chiều tà rựng vàng hắt hiu nỗi chết
Phố thị lô nhô nhịp thở chông chênh
Bầy chim sẻ hốt hoảng bay về tổ
Khung cửa sổ mở to đôi mắt nhớ
Ánh khuya ở Minnesota ♦ Nhà trọ
Nơi đuôi đoàn tàu hàng rời đi,
một bàn tay đong đưa chiếc đèn lồng.
Những tia sáng ít ỏi bị bỏ lại trong thị trấn
là bóng điện cháy lạnh lẽo trong tù,
Em và tui
Em mở chốt nách em
Thịnh soạn dọn đường chở rượu qua thành phố
Cái miền đất này có cánh đã lâu
Con mắt sau song chuồng bỏ thân thịt ra đi
Chiếc bướu lạc đà ♦ Cánh bướm ma ♦ Ô cửa lặng
đi qua vùng gió cát
cất tình yêu trong chiếc bướu lạc đà
đi xuyên miền hoang mạc
người đàn ông chết khát…
collage lương thư trung mùa cày bừa phát cỏ
rơi vào ngày nắng
đồng bay mỏi quê thơm
đuốc lá tỏa lan mùi đất trời
những lọn khói mê mê
Có bao giờ em hiểu
Có bao giờ em thấy được
hai mặt trái phải của bức tranh thêu
khi nghệ nhân đã đạt đến đỉnh cao của sự tinh xảo
Mắt kể
Đó vàm sông lạnh ruột hoàng hôn
Tuổi mười sáu bồn chồn đúng hẹn
Vì đúng hẹn mai sau ứ nghẹn
Cắn răng tứa tuỷ vị tanh rình
Con sáo và dấu môi ngày
góc quán nhuộm mịt mù trên chiếc đèn lồng thắt cổ
chiếc hôn ngả ngớn cười
mây vừa đẩy hai người sang khoảnh khắc giới nghiêm
Ngày facebook
đêm trôi tợ hơi thở thấp thỏm tôi muốn chết
xin đừng hỏi- sao? nên cơn cớ . . .
thử nghĩ cứ mỗi tiếng động nhỏ trong cái tích tắc
thì lại thấy vụt ngang ánh lên đường thơ!
Tôi Còn Mớ Dĩ Vãng Cần Bán Gấp
tôi treo bảng bán gấp cơ sở đang xuống cấp
cũng bán gấp mớ dĩ vãng
không còn thể nào thu xếp được nữa
tôi muốn nhanh chóng ra khỏi chiếc chiếu rách

Bình Luận mới