Bài thuộc thể loại: Thơ
Vẫn có thể nói hoài về một chỗ dựa
Có khi là nỗi nhớ
cắn rứt ta thật da diết
đại loại như cơn rét run cầm cập choàng qua vai tôi
choàng qua cơ thể người tình trần trụi vô thức
Búm hồng nhan
Đêm cong mình quảy búm hồng nhan
Cánh gián oằn nâu lưng quang gánh
Tiếng dế dan díu cỏ tàng
Một vụ thấy UFO… ♦ Yangon 2010
Giới trẻ giờ đây công khai chạy theo thời trang hiện đại và những món vật xa xỉ, điều đó đã được ghi nhận. Những người nào sắp sửa bỏ xứ để đi làm ở nước ngoài cần phải tự mình ôn luyện một cách có phương pháp bằng mọi cách có thể trước khi ra đi, điều đó…
tưởng thức
ngoài khung cửa, hiện nắng đã chan hòa, người đàn bà vừa thấy trong giấc ngủ lại, cứ chờn vờn, chả còn rõ ràng nữa, thị cũng bỏ đi, một làn hương tự đâu? thoảng ngang, ánh lên màu xanh, như ngọc; ngồi bật dậy, cách cái ghế đặt trước cửa sổ một mét
Tốc váy
Thằng Bờm phe phẩy quạt mo
Con trâu răng rụng ở lò gạch kia
Chí Phèo hềnh hệch ơ kìa
Tiên sư con Nở nằm kia đợi gì?
Vân tụ
Như kịch sĩ diễn vở bi hùng rực cháy,
Tâm trí mình rối bung như lũ chim bay vòng,
Như bầy cây thông đen lặng lạ,
Ta bước lên những phiến đá loang ánh huyết chiều.
Chẳng có lấy một chuyến tàu
Và rồi hắn đã chết
khi cánh cửa thế giới khép lại
Trên con đường lát đá cổ lỗ sĩ Champs-Elysées
Ba bài thơ
Trên khung kiếng của chuyến bus về downtown
tối qua
tôi nhìn thấy khuôn mặt mình (cũng không chắc mấy)
Tim bất chợt trổ đồi mồi
Có một góc chết trong tâm hồn tôi
Là nơi đôi mắt anh nhìn thấu
Đêm nay chợt trổ đồi mồi
Nắng ♦ Và những giọt sẽ cố đợi
Những vệt nắng thoát
chạy nhanh xuống phố
người che đầu
người bịt mặt
Cách nói hoa mỹ
Khi một câu cấu thành bởi hai mệnh đề
độc lập, mà cái thứ hai yếu hơn cái thứ nhất,
nó được gọi là Thằng Một Giò Đang Đứng.
Cơn điên cách điệu
cơn u tình không chịu nhòa
trên vỉa hè hơi thở hắt hiu tiếng hố sâu
phả vào đam mê bóng ma đầy mặt nạ
Ghi chú… ♦ Trò chơi… ♦ Việc đời
“Bao kẻ hãnh tiến ngập mặt trong bữa tiệc máu,
còn tôi đây đứng lặng nghe chim hót và người ăn xin van vỉ”.
Những bức họa vượt thoát
Con vật tưởng phải hy sinh bó gối chịu chết
cuối cùng đã trườn bò qua vực bằng hai đầu gối biết xếp lại của nó
Nó thanh thản tự do
Chàng họa sĩ tiếp tục vẽ cành hồng, mọc từ trong lớp rào kẽm gai
Hai ngày đi chơi
tôi đặt tuyền lời mật ngọt nơi lưỡi cô
đặt nỗi khao khát đầy ắp nơi ánh mắt cô nhìn
thực táo bạo tôi còn ngụy tạo được hơi thở mình
lướt cùng khắp thịt da cô
Những chỗ bỏ lửng
Kính ghép màu trong một ngày đông. Tôi đọc
ngược nhật ký em.
~
Trà nóng trong cốc, chén đường cạn
Khai
Con ốc của tôi vặn trôn nổi bềnh trên mặt nước
Giàn lửa mặt trời ẩn lõm không gian
Bài phù chú mang tên hành tinh đỏ
Em thiên nga thứ 12
em Mờ ở đâu?
có con thiên nga thứ 12 là M
Làm gì có chiếc áo nào mặc cho em Mờ
Khi L không đủ phục trang và chấp nhận biến thành I
Tia hy vọng sót lại ♦ Tượng đài
Nửa khuya tôi bỗng bật dậy
cố ném những mảnh vụn thất vọng của mình vào gió
một thứ gió hình như đã đổi chiều
chả ai buồn thông báo trước
trăm thi điệu (1)
Khi Thi sĩ đứng dậy
khỏi giường trì hoãn
hay mặt bàn mưu toan
Nhịp điệu bắt đầu vận động
Những nụ hôn ướt
Có lẽ bởi vì em không thích những nụ hôn của anh
Những nụ hôn chó con liếm láp
Ướt át / rin rít / nhột nhạt
Áo hoa bên hiên
treo hò hẹn lên chiếc dây tết từ sợi nắng tháng Tư
trên hiên Sài Gòn
mùa nắng sẽ dông dài cõng nỗi nhớ đi chơi

Bình Luận mới