Bài thuộc thể loại: Thơ
Bóng dáng cơn kích ngất
Tiếng thét đàn bà
trong cơn đỉnh điểm
chẳng ai ngờ xé toang vọng thức
đến man dại như thế
Làm đĩ không mục đích
Tay cầm nắm huy hoàng
Tọng vào trong cổ khan
Tay cầm nắm que nhang
Cắm vô não độc tài
quanh tôi còn sót lại màu trắng từ đêm
hệt kẻ suốt đời dụng ngôn từ như sức mạnh
ngó về phía đông vùng vịnh . . . nơi đó
khu mộ tốt
không đề (đen/trắng)
metro ngược bay về không gian hòn cuội
cháy trên kệ sách
vàng nâu và vạch máu
canvas trừu tượng trí xanh
Một ngày mây trắng
Anh giấu gì trong những chiều trống rỗng
Một thảo nguyên xanh hay một trời mây trắng
Giấu vó hoàng hôn
Thuở tung bờm lướt gió
Em ở trên đầu tia nắng
ở trên đầu tia nắng
em mặc chiếc áo dài
bầu vú rúc trong mây
địu mặt trời lên.
Đọc Ngựa Nản Chân Bon
Một chiếc bàn kê trên đảo, hậu cảnh có thể là một tấm bạt, hở biển
ngày rấp ranh tuổi trẻ và đất nước lão suy, để thoát một người đắm say viết
Không định viết rồi cũng phải viết…
Giác ơi nhắm mắt rồi sao nhắm mắt đi vào
hư vô đi vào trăng sao dù mùa biển động
biển động rồi kia em đừng tìm kiếm nữa
không còn con dã tràng nào đâu và hàng thùy dương reo
Khuấy một dòng tôi
Một con đò lãng quên
Lướt trên dòng sông tan vỡ
Bẻ lời tự tình làm mái chèo
Khuấy làn nước ưu tư
ngày [July 4] thư viện đóng cửa
Trở lui,
giờ đây hết thảy với tôi biển là còn đáng quan tâm
khả dĩ chấp nhận được
để làm gì chứ? để đợi “mùa biển động”
Homage – nhà văn Nguyễn Mộng Giác
thu lu con người ấy
hình dáng núi
nghĩ tới chương cuối
khuôn mặt Nguyễn ra làm sao
Du hay Huệ
Như Tiếng Sách Rơi
Tiếng sách rơi khô trong hạ
thả vào võng gió chênh vênh
một chút âm dư vương lại
cũng tan theo nắng, nhẹ tênh
Lên Đường Bình An
cuối cùng thì anh-Giác-thời-đệ-tam-đệ-nhị-võ-tánh-nha-trang
của chúng tôi
đã lên đường
lên đường bình an
bài ru. tâm. giác
bảy mươi khoanh một nét
rồi lọt thỏm vô trong
một chữ thàng thơ thới
với chữ nhân ngộ cùng
Giác đi. có tôi và bông hải đào nói lời chia tay
giác đã đi sao
giác của diệu chi
không còn nghe tiếng cười như nắng vỡ trên những bông trúc đào dọc theo các con đường ở westminster
Gọi mặt trời
em thường hoảng hốt những buổi chiều tắt nắng
cứ ngỡ mình lạc trong hoang mạc
em đói khát ăn / nhai ngấu nghiến những cụm xương rồng
Bài thơ không tên
Khi một mênh mông chảy lút đất cát
Con cò đau lòng bay bay trên không
Khi một nỗi đau tự ôm mình khóc
ở nơi nào đó
bị đóng khung bị cầm giữ dịch chuyển trống rỗng
hy vọng rửa sạch những cú vặn xoắn đập vào ký ức
dối trá hình dáng mù bám dính bên trong nguyên âm
Lao xao đầu tiên của 7
bây giờ người ta không cầm bút để ghi lại những điều mình nghĩ
nên tôi thấy tay mình đổ mực
màu mực không xanh như lá biếc hiên nhà
Khúc J’espère buổi sáng ♦ Khóc…
Con chim đạm bạc đậu buổi sáng
Họa sĩ thất tình vẽ lời thơ
đầy tiếng nhặng
biển. biến & hiện
chiếc giày đinh cu ba
đóng trên phèn đất mẹ
ngất ngưởng gã râu xồm
1000 năm sóng xóa
thơ, cái còn lại
Trong trời rỗng hay gã trống rỗng
chả biết thế nào mà tóc phai
dang tay chịu đám bụi vu khống

Bình Luận mới