Bài thuộc thể loại: Thơ
Hình như phút quy nguyên
Bầy côn trùng của rừng bỗng trỗi dậy lúc nhúc
Như lão thầy pháp vừa sái đậu thành binh
Lúc nhúc cạy cựa
Gặm nhấm chiếc hộp đen tiềm thức
Những Bốn Câu Nhức Nhối Ở Phía Dưới
tôi quyết định đi qua cây cầu treo trên vực
về hướng mặt trời lặn
em sẽ đi ngược lại
mốc thếch an phận!
bọn chúng em dán đầy biểu ngữ lên tường, vách cấm-không-được
lên cửa sổ nhìn ra độc lập
lên đôi mắt mù trong tòa án
trên lưng còng chế độ
Sớm mơi tắm nước Hậu Giang
Sớm mơi tắm nước Hậu Giang
Út nhỏ mơ màng đã biết
Cá linh bơi ngửa trong lòng
Há mỏ chờ bông điên điển
Récits
mở chiếc liếp phương đông cho mặt trời nổi giận
bằng những nhát kim xuống ngày
vá lại người sau cuộc cưỡng chế hôm qua
ở coffee góc đường turk với van ness
Tôi nom giống gã lỡ vận
cùng đường
hơn một tay chơi
thị thì hiện giờ trong trẻo
Trình diễn
Hãy xem tôi trình diễn thú tính
Lỗ tai tượng đất mọc đài hoa
Những điều vô nghĩa sa sút ý nghĩa
Chới với trùng khơi
Sao lòng người vội tận thế?
Ta vẫn còn đây hào khí tiền nhân
Đừng che giấu nữa trùng khơi trong khóe mắt
Lệ đã tràn đại dương
Viết tiếp giấc mơ
Đợi chết trong những nguyên âm của Rimbaud
Đợi chết trong những tiếng hú của Phạm Phú Hải
Mùa địa ngục kéo dài đến bao giờ?!
Ẩn khúc cho đêm
ai có thể ôm bóng mình khi cái bóng chẳng bao giờ có thật
dù từ ngón chân bóng cùng mình rong ruổi?
Anh yêu em
Anh quỳ xuống: anh nhìn trái đất,
cỏ,
những côn trùng,
những cuống lá bé nhỏ nảy nở với những màu xanh.
chiều xuống thì không được động đến kim chỉ
Kể từ giờ hễ giấc này tôi là một oan hồn
chắc chắn
ngồi thu lu trên chân mày
vây quanh các thằng chữ sút gọng
Chất mới trong thơ nổi loạn
Trong giấc ngủ tôi cố làm mới thơ
Họa hoằn lắm chỉ làm mới cái vỏ bọc
Những con chữ nhìn vào mặt tôi
Ngầu
Tình tự kỉ
Trong bóng đêm, ở truồng, mũi bóng
Hạ bệ nhau giữa hiện trường không có liên lụy của vải vóc
Rồi giả bộ té xuống vũng tương cay nóng màu mè của trạng thái
giấc mơ (poems to the sea*)
biển khởi đầu một rạng đông
nét thơ
suối nguồn giấc mơ hy lạp
những đóa hồng tím nở một không gian im
Chiếc vân tay cuối cùng
này ta hỏi
em nói gì bữa trước
da hồng ngọc cháy lời của lửa
ngón tay buồn rụng mất cái vân tay
on the floor
cán chổi nghiến răng lội giữa rừng dùi cui
lớn khôn bầy trí tuệ
ấu. trẻ. già 3 chặp
bẫy về đâu thai nhi
làm người không sợ hãi
Chỉ kèn cựa một chút gió
Nàng hơn một lần cho ta mật đắng
Ta cũng kịp chìa chung rượu quyên sinh
Để thấy trong cuộc rong chơi nầy
bài hát màu xanh lá cây rách
thật không may bạn là một cú pháp, một cấu trúc đảo ngược, một từ bị bẻ cong đến nghẹt thở
bạn bị xích vào nó như người nông dân bên đống đổ nát và một cái xẻng để đào
Cò con hay là Cello tháng Sáu
có con cò con vuốt lưng mình sau buổi kiếm mồi mệt lả
cái lưng ong mỏi rời
hay là đêm đã giậm châm quá mạnh?
Bàn tay tắt lửa bàn tay
gỡ sợi tơ vàng tìm dấu chân con tằm nhỏ
ươm giấc mơ chiều với nắng
nhặt được gì cho ngày hạ xanh xao
Nụ hôn ngủ muộn ♦ Ngoài miền ức thức
đố ai thả nứt nẻ vào bình để hoàn nguyên qua cái kén
đố ai chưng cất được giọt nước mắt trong đêm không từ tiếng xót rơi
không đề
anh thèm liếm khắp người em
như con chó con khát tìm vú mẹ
ngày vừa mở mắt
loi choi trong chiếc ổ sau nhà

Bình Luận mới