Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Thơ

Đêm.ngày.hình nhân.

3.03.2017

Tôi tựa mình vào đêm
cố nhìn cho rõ
bọn hình nhân đang nhún mình qua khe trống thời gian
nhìn thật rõ hình như chúng là bọn sứ thần đi từ cung cự giải đến cung ma kết
rồi từ chí tuyến đông

Rác thải * Tháng Giêng buổi tối

3.03.2017

Trong căn nhà đuối lửa
những vũng lầy lặng lẽ biến thiên từng ngày trên đồ thị nhân loại
Loài nhuyễn thể cảm nhận thế kỷ bằng những những xúc tu hữu cơ
vô cảm trước cuộc nổi dậy của rác thải

Tiếng chim thất tiết

2.03.2017

Khi toàn thân tôi giờ nầy đang lạnh cóng. Nhìn như kẻ mãi rong chơi nhưng thật ra đang dáo dác tìm bóng nắng. Ngồi buồn. Níu lấy chùm nho của những bàn tay hào phóng.

Mê tỉnh

2.03.2017

Những bản tay bạch tuộc quấn lấy nỗi đau bằng xúc tu
Chúng như một căn bệnh khó gỡ
Sao cứ phải tự đẩy mình xuống vùng tuyệt vọng
Cứ cơm áo bình thường, cứ ngoan ngoãn bình thường

khi những con chữ mất ngủ

2.03.2017

từng ngày mùa đông
giấc mơ treo mình tạm trú trong ngọn đèn ảo ảnh
vi lượng ánh sáng vút lên từ sâu thẳm khái niệm
chui nhanh vào mắt bướm đang nghĩ về những đường bay

ngoài kia trời xám màu đông * mùa ám * giao thừa

1.03.2017
Minh-ha-Nguyn-Man-Nhin_thumb.jpg

mùa tái sinh các bó hoa giặt sáng
tiếng ầm ầm của quỷ sứ kêu vang treo lủng lẳng dưới bóng đèn chùm
tôi gặm mòn ngoại ô màu xám tro gây nghiện

những hình hài thắt nút

1.03.2017
DinhPhuong-NhungHinhHaiThatNut_thumb_thumb.jpg

Tiếng chầy giã nhịp tình liến thoắng
rôm rốp thân phận người đàn bà việt nam
làm con làm vợ làm mẹ quanh mùa
hình hài thắt nút những khối u mãn tính

Hóng

1.03.2017
VNM-Hong_thumb_thumb.jpg

trở nên hùng hồn (do
đó chuyện tập ấy vẫn
còn đang tiếp tục!) thực
ra chất giọng thét sao

hùng hồn tôi cốt tập
chẳng qua cũng chỉ cốt
nói với hư vô- vâng
tôi muốn nhắm vào hư

chuông xuân trên núi

15.02.2017

ngươi nén phận người
ném đi, lót đường. ném đi
phi đời ảo tưởng
lời hứa xưa hướng chàm lợi ích
ngầm nô dịch
thảo dân thành nghịch đói cho sạch
thị nghịch rách cho thơm
chim về phố cũ hồn mơ

quốc doanh

15.02.2017

Suýt đổ/phải gượng hết sức
đứng (trân trối!) ngó lũ bồ câu
đồng thời ngắm khuôn mặt thánh nữ đồng trinh Maria
gió từ biển thổi
thốc/đột nhiên xoắn
cắp lấy đuôi từng con bồ câu bay đi

Nghi lễ thụ phấn

14.02.2017

Dưới vòm lá xa xôi
lũ chuột khuya gặm mòn thị xã
lặng lẽ tẩy trần
nghe tiếng rắn gọi tình cắn nát những bóng cây buồn bã

ba trích ghép trường ca đỗ quyên

14.02.2017

Trong thơ
em cởi hết mình
Kể cả những kỹ xảo cuối cùng của thi pháp

Trên giường
em kín vô cùng
Bảo toàn dòng văn hiến tới tận từng sợi tóc.

hậu sản* đo đạc * chí [hoét] * bốn vờ

13.02.2017

cứ ôm lấy chẳng chịu buông*
chí phù mả tổ thuồng luồng hải nam
quen luồn trôn chẳng chịu làm
cơm thừa canh cặn tận tham đáy nồi

cơn xuất huyết của tiềm thức * phía sau xác ý nghĩ

13.02.2017

oằn lưng qua ngõ quèn
gió
khâm liệm tiềm thức bầy ruồi
chết kín
rác thải khinh khích cười
giữa bầu tim nhân thế.

Một hậu từ

12.02.2017

Nhớ anh Vũ Huy Quang là nhớ lại cả Bolsa một thời kỳ, thời kỳ còn bộn bề sách.
Những năm về sau có dịp đi ghé qua Quận Cam nhiều hơn thì tiếc, anh đã dời lên Bắc Cali.

Bài Tưởng niệm anh Vũ Huy Quang

11.02.2017

Anh nhìn toàn bộ khách và nói anh vừa nẩy ra ý
hôm nào quán, nam, iêm, khiêm
bốn nhà thơ ra thượng cờ mới
giữa Bolsa
cờ thơ (không màu)

ngụ ngôn lên tàu

11.02.2017

ta có khuynh hướng thường lấn đứng gần người quen
chỉ để trò chuyện phân bua chia sẻ đâu đâu
tôi vẫn thích xếp hàng gần người quen

Chuyện dông dài về cái chết chậm

11.02.2017

Khi tắt thở
tưởng là mọi thứ sẽ ngưng chuyển động
nhưng không phải vậy
mọi thứ vẫn chuyển động nhất là thời gian

cần gì tựa!

10.02.2017
HHieu-CanGiTua_thumb.jpg

bây giờ nói gì đi nữa
tôi cũng là gã lang bạt không hơn kém
bước đi trên đống gạch vụn
[không do chính tay tôi đập phá!]
lổn ngổn oan khiên
[thiên hạ gọi là gốm!]

lòng tôi. khô ran tết

10.02.2017

những miếng ngói vỡ thật nhanh trong
tầm mắt người thiếu phụ
cơn gió cứ xô dập
một phẩm hạnh không chồng
tôi rời thật vội
bếp than hồng bận bịu

ngày tết mưa lạ & thơ điên

9.02.2017

rách toạc nụ cười tình ám chướng líu lưỡi tôi
bồ câu trắng đen chim sẻ ăn mùi hoảng hốt
dan díu nỗi buồn em che góc khuất góa phụ
kính râm dè chừng nhân ảnh tâm thần vô thức

thơ con gà * [ạp] tình gà duyên vịt * xuân ngặt

9.02.2017

nựng nạo thần đồng cối kê
ngũ cốc mười năm chưa giả
xuân phún trào ở bên lề
rửa hun một lần bóng nhọ

hào phóng nam bộ

7.02.2017

trước khi cái vĩ tuyến bang giao
được cái kéo hòa-hợp-hòa-giải-dân-tộc
cắt băng khánh thành
trước khi hòn đảo cuối cùng ngoài khơi
trồi lên chìm xuống
và lắm bộ xương khô
chết đứng

Kfc

7.02.2017

Trong một ngôi nhà đẹp của người đàn ông chột mắt, họ xay óc như sinh tố làm đồ uống, họ ăn lẩu với bào thai. Đứa trẻ ngồi ăn không mặc áo. Gương mặt người đàn bà bị nám đỏ ở bên.

Tháng Giêng, & những bài thơ không màu

6.02.2017

Đứng bên chân tường loang lỗ
Chợt nhớ đến cậu bé trong truyện ngắn của J.D.Salinger
và tôi muốn bắt chước cậu ta
lắng nghe những lời thì thầm của hai bức tường khi chúng găp nhau

tôi & tôi khác/khát

6.02.2017

em trốn trong túi áo lời âu yếm đồng bạc giả
xài tôi đến trụi lông
gãy thêm một cánh vỗ

chùm thơ Huỳnh Trọng Khang

5.02.2017

Cái đêm chiến tranh cưỡng hôn thành phố
Anh sẽ ôm em cho thật chật
Sẽ nói về một thời để yêu và một thời để mất
Sẽ vạch mặt từng thằng nham hiểm nhất
Ăn của dân hút đến tận xương
Sẽ không nói chuyện về chiến tranh
Ôi chiến tranh muôn thuở
Thời nào cũng chiến tranh
Thằng Trung Quốc khốn nạn

thế kỷ của những vật tế

4.02.2017
in-love-and-war-estefan-gargost_thumb.jpg

lịch sử chỉ là một tiếng rên phản kháng giữa đám đông cả tin nay đã sờn trí nhớ
em dũng cảm nhất trong xiềng xích vòng tay anh chai sạm
chiến sĩ trong em muốn thay đổi những gì bất dịch
thiền sĩ trong em muốn chấp nhận những gì bất dung

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)