Bài thuộc thể loại: Thơ
Vợ thi sĩ
lúc nào anh cũng nghĩ tới đổi mới thơ
vườn rau héo khô không chịu tưới
nồi cơm điện bữa sống bữa khê
lên face suốt ngày đùa với các cô các cậu
Khút bai khai bút năm ta [chim] chuột
tất cả chúng ta
bàn tán xúm xít
mà chiếc lưới mạng
chưa hề thủng đít
mậu gì! ♦ ở phù mỹ… ♦ gió độc
giao thừa pháo nổ rùm beng
chơi trò “té nước…” súng chen đùng đùng!
tổ tiên chưa kịp mừng xuân
Nỗi niềm cận Tết
búng tay lên trời như lãnh tụ ra lệnh
chẳng thấy ai ngoài ly rượu chơi vơi
bạn đã đi thật xa mang theo lá héo về trời
Đêm nghe núi thở
đêm nghe núi thở
mùi đồng bằng nồng nặc phố phường
ta ôm xác thân rệu rạo
những múi xương lăn trên đồi nương
Sông cỏ (1 & 2)
Tôi nghe đêm, và đêm là nơi chốn tôi trú ngụ, tôi thức, để nhìn ra bóng tối là nơi những chuyển động của đất với bí mật của mình, đêm tôi thấy sông cỏ chảy miên man…
Đưa bóng xem pháo nổ ở cà phê Gypsy
Ngày Xuân ta tha hương
Đưa bóng xem pháo nổ
Để thấy lòng có tết
Một chút còn hơn không
chiều qua đèo nhông ♦ ăn cơm trưa ở quê
trưa nay bưng chén cơm này
thơm mùi tháng chạp biết mai còn về?
thân này đã lắm mỏi mê
tối lên giường ngủ sáng què cái chân
cuối năm, ở memory care center
ở đây, mỗi thể xác ngồi trên ghế và xe lăn đều có tên
dù lắm khi vô nghĩa chẳng khác tên gọi vô danh
Tôi là một cái ví
Nàng nhét tôi vào túi quần Jean
dù nàng nằm, đứng hay ngồi
thậm chí lúc nàng cởi ra
tiện bề âu yếm với một con chó (ví dụ vậy)
an nhiên để tồn tại
ý tưởng về những chùm rễ ánh sáng
sự huyên náo lan tỏa của ban mai hy vọng
không thể tính được bằng thời khắc
ngày tháng trôi qua vốn dĩ hồn nhiên
Mùi kí ức
về quê, vẫn còn thấy được kí ức xám,
trên từng suy tư sâu thẳm, có lẽ,
ngoài khuya êm ắng làm dịu giấc mơ chậm rãi,
ốc sên ma…
cuối năm, chờ mẹ về chợ
chiều về chậm trên con phố ngã ba mũi tàu
cây cối xanh hỗn tạp dọc theo con lộ gồ ghề
mưa bụi lún phún rơi rớt
mẹ tôi ngồi chen chúc trên chiếc xe thổ mộ
Với sự trở về từ lãng quên
không chờ đợi một điều gì hôm nay, nhắm mắt hình dung
trong quang hợp ánh sáng, ý tưởng chẳng chịu nghỉ ngơi
với những ước lệ thuộc về tương lai
Độc thoại mùa đông
có thể khu vườn đang thu mình
ôm nỗi buồn đầu đông với những chậu phong lá đỏ
tiếng kêu của chim và sự nguyên vẹn của nụ cười
Những khoảng trống… ♦ Ranh giới đồng bằng…
Mấy trăm năm mây quần tụ, tôi già hơn núi Thất Sơn
Cái chết chực chờ, bông gòn xổ lòng bay trắng xóa
Và em áo bà ba chèo xuồng cất giọng hò sông nước biệt tăm…
Con thơ ♦ Chỗ trống cuối lớp
thay tã cho thơ,
thay áo cho thơ,
đo nhiệt độ cho thơ,
nhét vú sáng tạo vào miệng thơ…
ở võ văn kiệt & đề thám
võ văn kiệt và đề thám hẹn hò nhau dưới chân cầu ông lãnh, nhìn
phố phường khai phá tận bẹn
kiều nữ cưỡi xe hai bánh
xoắn quần sọt ngắn lên tận não
Em đi bão ♦ Chiếc bóng Trần Đề
đêm qua em đi bão về
rớt tiêu cái dáng nhà quê thật thà
cũng không còn nét đàn bà
xưa ru con ngủ bằng ca dao tình
Chờ một người cầm món quà ghé ngang
người làm bộ đánh trống những nhịp mạnh của giáng sinh
nghe trái tim mình nhịp những nhịp tê tái hơn
bầu trời võ vàng một hoàng hôn không hề mong đợi
tại sao mưa vào những ngày giáng sinh
lý trị
khi anh chiết xuất độ cồn bằng nước thải
đêm cứ run bần bật
đi trên băng
bơi kèo qua ruộng thủy
là tôi ♦ danh sách đi chợ
tôi là tập hợp rỗng
rỗng rang, rỗng rinh, rỗng tuếch, rỗng toác,
không thêm, không bớt.
là thứ đếch gì mà phải suy nghĩ ♦ liên tưởng
chị em ta rửng mỡ tập tành như thúy kiều nằm ngửa trong công viên
hai chân co đạp vào không khí như thể bơi ngược sóng tiền đường

Bình Luận mới