Bài thuộc thể loại: Thơ
không đề
kề bên bàn phím chữ
tôi nhìn bàn phím chữ tự biến thành chim ưng
mang trên thân bộ lông hồng
và hiện có một cuộc đời hẳn hoi- thử
truy về sau
Trái Lạ / Strange Fruit
Cây miền Nam mọc đâu trái lạ/ Máu trên lá và máu trong rễ/ Xác đen theo gió Nam quay nhẹ/ Dưới cành dương trái lạ lung lay
Southern trees bear strange fruit/ Blood on the leaves and blood at the root/ Black bodies swinging in the southern breeze/ Strange fruit hanging from the poplar trees
con cái!
không phải kịch bản nào
về nước
đều phổ quát – chưa bao giờ
tôi nói với ai “goodfuck
with the google!” tại sao?
Khi Phúc trở thành Phuc | Thờ Cúng Tổ Tiên
Gia đình em đã vất những cái dấu xuống biển
khi bọn hải tặc Thái Lan xuất hiện ở chân trời,
thà ném bỏ chúng đi còn hơn thấy chúng bị hủy hoại?
Did his family throw them overboard
when Thai pirates appeared on the horizon,
preferring abandonment to seeing them ravaged?
Trích ‘Citizen: An American Lyric’
Tất cả lịch sử phát sốt của chúng ta sẽ chẳng dẫn đến sự thấu hiểu gì,
sẽ chẳng giúp thân thể thấy rõ,
sẽ chẳng có cái nhìn
trong cặp mắt đồng tình, dẫu không có gì
Tôi Không Thở Được
Người ta có thể nhịn ăn
người ta có thể nhịn uống
được ba ngày
nhưng không nhịn thở
được 3 phút
Tôi không thể bán bức tranh này cho bạn
Không lẽ đây là định mệnh của chúng tôi?
Không lẽ màu đen và sự mất mát
là hai màu tương đồng ở nước Mỹ?
Nếu Malcolm đã không thể sửa được nó,
nếu Martin đã không thể sửa được nó,
chụp sóng, với V Woolf
Những ngọn sóng đổ
kéo lui rồi đổ tiếp
nghe như tiếng đất rền
từ một thú lớn giậm chân*
Đọc tin tức trong mùa dịch không phải dễ
Đọc tin tức trong mùa dịch không phải dễ
Có khi đọc xong tôi cầm lên
Như cầm trong tay trang thiết bị tinh vi mới nhất
Tôi lắp ráp nó vào kẽ hở
hình thức thứ tư
ngay khi đấy giả như
bỗng có phép mầu tôi
biến- tiếng ken két của
vòng quay luân hồi vang
vang ai yếu bóng vía
tưởng tiếng các mảnh kim
loại từ cái thành ngữ
Elizabeth Bath(Ory)*
Không gì ngạc nhiên khi cuộc săn lùng này dẫn cô
đến thú truy tìm những cô gái mũi thon trán cao.
Cũng chẳng gì lạ khi cô chợt nhận ra những thứ bôi ngoài da
không hữu hiệu và nhanh chóng bằng thuốc uống.
Những gì sẽ đến
Cái không-còn đã có mặt, đến cùng với niềm sợ hãi, đã từng
nhẹ thênh, và không
như chân mù mò dọc biển vỡ, trong thân tôi đã sống qua
cái chưa-là mất mát
vòng lặp chờ
máy đánh chữ ở cữ
cây bút chờ chực giấy tùy thân chứng minh ruột thịt
những toán bụi năm cũ vẫn không ngừng quấn quýt khổ chủ
người gác dan thời gian nhoài tay vỗ vai hy vọng vừa gãy một góc hông
Third World Calling/ Thế Giới Thứ Ba Kêu Gào
Dạo một vòng thăm phần còn lại của tòa nhà
tôi nghe tiếng khóc yếu ớt bên kia mấy ruộng lúa
giữa những tầng cao khi thang máy di động
và nhớ giấc mơ đêm qua đi dự đám tang của chính mình trong một nhà quàn cho xe lái thẳng vào
em
Em là ai mà mồ chôn tập thể hàng hàng
Em là ai là bí mật của nhân gian
Chiều tà lấn ban mai cuộc đua tới hồi nước rút
Vận động viên lực sĩ kề vai
nhà thơ chân phương không còn nữa
Đám tang của một nhà thơ vốn cô đơn lại càng cô đơn hơn
Trong mùa đại dịch
Tôi vừa nghĩ đến những đóa hoa thầm lặng đến cô tịch
Khi mà đám tang của thi sĩ chỉ có thể cử hành
Đằng sau những con chữ
Trên lối đi người thi sĩ chỉ muốn tách mình độc hành
Những trải thảm đỏ chỉ rắc lớp bụi nhỏ phù du
bài giãn cách (xã hội!) thứ hai mươi tám
em báo tôi hay giờ đã tuyệt đối yên tĩnh
em có thể nghe giọng thái thanh từ lửa bếp
mỗi chiều
giản dị – trong đáy mắt em cây sồi già
ngọn đèn leo lét
cùng đồng vọng những bàn chân đồng loạt cất bước
nằm bệnh nhớ lại đời mình
tôi cũng không còn trẻ nữa
để lang thang trong các trại tù
kà tum long giao suối máu
thanh cầm yên báy lạng sơn
rừng xa lạnh lẽo
lao động héo tàn
đói nhặt từng hạt cơm rơi
trong bùn hay nước mắt
Bài thơ tặng Chân Phương
Một nhà thơ Việt
lưu vong khi mới lọt lòng
Đã giã từ ngôi nhà tạm
Cái tổ cô đơn
Thập Giá và Mạn Đà La
Từ ngày em ra đi
tôi về cưa khúc gỗ
đóng một cây thập giá
vác lên đồi săn chim
Thằng Bờm thời đại dịch ♦ Một mai ra đường tìm nhau
Thằng bờm có cái khẩu trang
Phú ông xin đổi mặt hàng Tesla
Lắc đầu Bờm nói không ra
Phú ông xin đổi ối chà dầu thô
bài tình xuân 2020!
ở đời vẫn thói thường cả đấy
chuyện bối rối/chỉ thấy khi rầu
một cách kịch tính mối sầu
đeo đẵng anh ta cơ cầu, hai vai
cố làm sao bao người xăng xái
nom – anh ta táy máy liên hồi
điều đấy cho thấy bãi bồi
tách biệt, với nhân thế (ngồi chỗ riêng
Đêm Qua Sông
Đêm qua sông âm chào lên cung giốc
Cuộc phù sinh xoay một chút ê chề.
Đêm nhẹ thở ngỡ người xưa mời gọi
Với mộng cuồng chân ráo hoảnh mượn về.
Tàn thuốc ấm ngọt qua sương tâm tưởng
Như môi người thơm rừng cũ lần đầu
Đêm chưa hết mà sao người thổn thức.
Bước nữa thêm. Đâu đó mở lời chào.
Thỉnh thoảng có một ngày/Sometimes There Is a Day
Thỉnh thoảng có một ngày bạn chỉ muốn
bỏ nó mà đi xa thật xa.
Bạn có cảm giác nó co lại trong mình như một hòn đảo,
y như thể bạn đang ở trên một chiếc thuyền.
Sometimes there is a day you just want
to get so far away from.
Feel it shrink inside you like an island,
as if you were on a boat.
bản tin từ Italia
Tôi sống ở vùng Veneto
Mỗi ngày là một bản tin chiến tranh
Không thể ra ngoài, chúng tôi tổ chức gặp trên ban công mỗi ngày
Chúng tôi hát quốc ca và những ca khúc về lịch sử
giữa mùa dịch dã
cấp phổ thông!) suốt thời
trịnh/nguyễn phân tranh
cái thời đầy cuồng vọng
chó má tôi đang thấm

Bình Luận mới