Bài thuộc thể loại: Thơ
Tháng chín, nhớ
Gió, nới tháng chín, nhớ anh
Chơi vơi vàng không những cành
Lá rừng cảm xúc bão hành bủa vây
Thu nói với bông hồng đỏ
Em đừng nói trăng chơi xấu nha
trăng vẫn soi
vẫn mặn mòi sông nước
vẫn choàng vòng tay ôm rừng núi đấy chứ
Một hai ba và
Người đàn ông đội mũ dạ
Khuôn mặt tảng băng trôi
Chậm chậm trên đường
Dừng hẳn bước chân và ngó
Đoạn ghi gởi Nguyễn Đạt
Bạn làm tôi rúng động
qua đường ray răng cưa
tàu qua ga Đa Thọ
lửa than hồng trong mưa
Sự thật ♦ Ngụ ngôn từ đại dương
một ngày kia biển sẽ cạn và con thuyền sẽ chẳng mãi ra khơi
sự hèn nhát nói với cánh buồm về lòng tự trọng
cánh buồm giương gió, thích thú về sự rỗng không
Thí dụ trống không
lộn xộn ý nghĩ điên rồ
bốc cháy từng cơn
Kim đồng hồ quay ngược
quá khứ đã thành hiện tại
Tôi muốn xóa dấu vết lỗi lầm tàn bạo của đất nước vô ơn
Khúc du ca
bàn tay khít rịt mùa hè cũ, bên hiên nhà vắng, bên lu nước mưa, dưới cơn mưa nhỏ, nụ hôn hoàn toàn buông thả, lá cờ kẻ thù rũ bên cột nhà, hình như lửa đỏ trôi trong niềm tuyệt vọng.
Chạm
chạm môi em cắn thầm thì
nghe sau lưng quạt chậm rì cánh quay
chạm vai tiếp thị loay hoay
rót bia như nước mắt cay xé chiều
Năm 2030
mọi ngôn từ đi ngủ sau 8 giờ tối
ăn bằng nách
thác bản giốc được người hoa làm to mang đặt vào mỗi nhà người việt
ai nấy vác một tủ lạnh made in china trên lưng
Lời. cửa miệng ♦ Đêm. lại vấp phạm
trào. muôn tiếng rừng xanh
đồng bóng
hót khan. vá khâu lịch sử được ru?
đeo khoen
nhại tiếng
zữ – zin – tiếng – ziệt
trong sáng là trong sáng chi
ngôn ngữ ký tự làm gì trong đêm?
ngày xưa ở lỗ ăn lông
sau nì tiếng hán tiếng nôm mấy đời
phế liệu
dạy cháu nói tiếng mình cháu bảo
hôm qua con thấy ông già đội râu đi ngoài đường
ờ đội mang hay để
mình già rồi chẳng có cái gì để đeo
bay theo chiều mưa muộn sàigòn ♦ trú ẩn…
tôi chiêu niệm tôi
một góc khuất
bóng tối
che mất
khuôn mặt người
Thân xác và tự do
Có những đóa hoa không phải màu hồng
Có những dòng sông đóng băng từ thiên kiếp
Có những cánh đồng mông mênh chưa kịp trổ bông
Vĩnh Đăng Phố
Em là hoa, là con gà con vàng tơ óng ánh lạc lõng
kiếm ăn bên bãi rác.
Ta, đại ca của lũ ruồi, dòi bọ
và lũ con trai mất dạy phố Vĩnh Đăng.
Cho một chuyến xe đêm
khi cuộc đời là cuộc độc hành
tình tứ
ta gánh nỗi buồn như cây thập tự
riêng mang
Tiếng Kèn Vang Lộng Khúc Nhạc 2603
Căn nhà Big Horn nằm lưng chừng đèo, treo cuối dốc sâu.
Giữa trời thu và dòng Colorado chảy vào hồ Travis.
Nước trong in bóng chim bay sống động, khiến đàn cá giật mình tưởng thiên thần.
Chàng Đứng Nấp Đâu Đó Trong Khoảng Không
tôi cảm thấy nhọc mệt khi tìm chàng
nhưng chẳng nghĩ rằng chàng đang bận rộn với những ngày lễ buồn
chàng vẫn ở đó trong khoảng không
nhưng chàng đang đứng nấp đâu đó trong khoảng không
phát tiết
nổi vồng nhức gân xương chữ
khao khát
không là đá chanh giải khát
bật thoát thanh quản bóp . . .
nghệ thuật cho kẻ câm
Hư-thực trong đây… ♦ Nghĩ chuyện người lớn
chiều về- khi nhìn vào gương
tôi thấy mình băng ngang thửa ruộng
hoang- phân nửa thửa ruộng
tràn ngập một màu tím
Mong chở hết nỗi đau ra biển
kết thúc chiến tranh bắt đầu niềm tự hào nạn đói và sợ hãi
tự do chậm chậm rúc mình vô tờ hộ khẩu
những đợt sóng kinh tế mới ùa vào lạnh tóc gáy
Hình như chúng đeo gọng trong trái tim
những phiến kính mờ
những hạt mưa mờ
đủ lâu để níu
ngày đi qua chạng vạng

Bình Luận mới