Bài thuộc thể loại: Thơ
HÀNH TRÌNH GIẤC MƠ
Giấc mơ bắt đầu xẹt lên từ cái đánh lửa
con tàu lướt qua dưới bầu trời tháng bảy lấp lánh đầy sao với đôi vé khứ hồi
chúng tôi nín thở để lắng nghe: mùi cơm gạo mới, mùi rạ rơm, mùi của những lưng trâu đen nhẻm nắng
Camellia – Em – Trận Lụt Năm Thìn!
lúc thị lộ dạy bọn tiện tì trong cung vua lê
tôi ngồi- chăm chú xem nguyễn trãi soạn “gia huấn ca”
tiết trời đông- xuân
miền đồng bằng bắc bộ lành lạnh
nghe vè biển cạn
Tao có ông chú, làm chủ việt-teo, ra kèo chơi chữ, chú nhử đồn-bào, nghe rao có rõ, đồn-bào hô có, chú ló-níu-no, đồn-bào chớ LO, để NO chú-phỉnh, chuẩn không cần chỉnh, chỉnh tha hồ đốn, trốn ở trong bình, thình lình đi mỹ, điều trị tận tủy
2015 & @ không ngẫu nhiên thời đại
thời @ đã nhàm Nostradamus
chiết-tự-mới rồi cũng chả xài Hán tự
@ đọc từ ngoài vào trong . . .
ea hay trơ trọi: @
Lưu trú đêm
Anh gọi bóng tối
vẽ gương mặt mình bằng những tiếng ve đêm
để phác họa cho những dị ảnh mơ hồ
hôm qua tháng chạp rơi nghiêng
T.R.Ó.I
mở toẹt ra
phía cửa hư vô lẩn lút mặt
đêm vẫn can trường biến hiện đến ngạt thở
bóng em cùng với nhục hình bay vòng vèo
Notes – thời đại [1]
Tháng mười một báo gấm, tháng mười hai truy tìm
Cuộc tháo gỡ phương bắc của những tin tức sao băng
Biển triều rách nát
tiếng chuông inh ỏi
Quảng trường về khuya
tôi nghe tiếng chuông dóng lên inh ỏi
nguyện cầu gì nữa đây
một trái tim ngừng đập
may mà có văn học miền nam, đời còn dễ thương
thỉnh/thư/kiến/nghị
tùm lum
xét trong thùng
rác
lại… giùm…. Đảng uiii…!
Ghé vào chợ xế
có những hoàng hôn chôn trong nghĩa trang
lôi kéo bóng chiều lơ lửng giữa trời
chập chờn chập chờn cợt giễu ma trơi
dọa dẫm yếu hồn hụt vía
Cuối năm nằm viện
Tưởng tượng lúc con thú dẫy chết. Nắng chiều hấp hối
vẽ vời chiếc bóng hình nhân nhảy múa nơi bức tường vôi khô cứng
lời người gìn giữ
Như cô gái điếm hết thời
che kín bằng những tờ nhật báo
anh rơi về phương nào
tôi phải dõi theo dù nửa bước
sào huyệt
chúng chường mặt không thèm núp lén
rùng rùng bày bố cơ ngơi
khơi từ kẽ hang bằng cái lỗ lù
tru lên giàn đấu
[Có điều gì đó đang…] ♦ [Đêm, bạn chạm…]
núi vỡ đức tin
và quyển sách bắt đầu tập phát âm tên của nhân vật chính
sách bắt đầu tập viết những câu dài hơn 192 ký tự
Thơ tháng Chạp
Mây tối mê hoặc bầu trời
Rừng sững chịu thôi miên
Tay thõng đêm dài
Đi như không tới. Như trở lui
bầu trời tỏa xuống mùi hương
trí tưởng tôi đóng khung bầu trời nhìn thấy con mắt ẩn dụ
ngổn ngang ảo giác chảy tràn xuống tận cùng âm vực giọng nói
lô nhô sinh vật phát hiện được mầm sáng chỉ là một mệnh đề ám tượng ký sinh
Giáng Sinh Tôi Cưỡi Ngựa Theo Chàng
thế là chàng đến. đến hẹn thì chàng đến. dù chàng ở đó suốt năm, nhưng đến ngày ấy chàng mới xuất hiện, như một ngôi sao thình lình mọc. khi mọc thì sáng hơn tất cả các ngôi sao khác hợp lại. người ta quay lại nhìn chàng và ngay lập tức bị ánh mắt tuyệt đẹp của chàng thu hút
khi tóc còn xanh
rồi những cành hoa cũng nở rộ trong đêm giáng sinh
cũng biết chào đón ngày về của chủ mẫu
quỳnh đỏ. trạng nguyên và lòng son nỗi chia biệt
năm nào chúng tôi cũng có những chuyến đi xa
Fimnom ngày nào qua
Và người thi sĩ ấy
chiều đi qua fimnom
chiều đi qua suối thông
thấy nhà thờ đã mới
Got Him!
đối với hai cảnh sát viên bị ám sát- công lí (có thể) sáng tỏ ở cái chết tự kết liễu của gã hung thủ
đối với ông bọ lập công lý
– ở đâu?

Bình Luận mới