Bài thuộc thể loại: Thơ
cải táng tôi
hương xưa nở vội trên cành khế
ấm. áp môi tìm. tuổi ba mươi
lồng. lộng nụ em hừng thế kỷ
tôi nhìn tôi qua giấc chiêm bao
Ngày xanh kết nụ
đàn ngân tiếng khóc ở nơi vô hình
nhịp quả tim loài người đập mạnh
Đi tìm dân chủ người ta lột xác
Đánh tiếng nói hư vô từ biệt đất nước
Mưu sinh
giật mình đụng tấm thân gầy
em trơ xương bởi tháng ngày mưu sinh
kéo chăn đắp vội vợ xinh
vô tình chạm chỗ đã từng lãng quên
Gần trưa ở đây
chả hiểu sao- rồi
tuần hai lần tôi vào
khuôn viên lớn có căn nhà nhỏ
không gặp em ở đó thì thăm hoa
đền đài ♦ nguồn hết linh
cái đài thủng nghe rè rè
như hàng rao chợ ế
họp hành đã lâu sao đong toàn gióng gật
quang. thì ờ bóng như kền mạ
Tụng ca cuối cho mùa đông thiên đường
vết cắt trên da màu xám khi ta không còn mơ về nơi đâu
trái đất ưu phiền đếm những viên đạn máu
dưới bầu trời thiên la địa võng
tự do nén chặt trong tù
Tiếng chim kêu trăng xanh
Vẫn còn vang tiếng chim kêu trăng xanh phố núi tiếng lá non rít gió chạy về phía sương mù chiều rớt chậm vệt nắng cuối ngày ráng đỏ bầm mây bầm mái phố bầm âm bụi đỏ có bạn có ta nhớ câu thơ biên tái nhớ bầy sao rụng đáy hồ trầm đáy mắt cuối thu
The Blue Donaube ♦ Sông Thames
chảy dịu dàng trong ban mai mùa hạ
sông Thames xanh biếc tuổi thơ ta
những chiếc thuyền ngủ ngoan kia có phải vẫn nằm đợi thầy đi biển
những dòng sông cường toan
lịch sử cái sân đình
bao con người vỡ mật
bao ngói đình rung rinh
làng quê vang tiếng khóc
Tạm biệt đàn bà
Đừng cắt lông bướm ra nghiền thành bụi
Ở chỗ nọ chỗ kia chủ nghĩa chiên xào kia nọ
Em nói với anh như kẻ yêu lầm dữ dội
Em nói về quốc gia
Viên Panadol ngày mai
Hắn chụp phim nỗi buồn
nỗi buồn gãy khúc
những rạn nứt ăn sâu tâm hồn
như loài sâu bọ
Ban Mê chiều giấu lửa
Cây lá rũ màu đêm
hôn trầm mưa nước mắt
Anh đến bên em một chiều giấu lửa
Ôi cánh chim
tha lửa bay trong mưa…
Women 2
những người đàn bà trẻ con
những người đàn bà gánh nặng nỗi niềm
thượng đế sinh ra tất thảy những người đàn bà
buồn bã
Chỉ vì bạn muốn cắt… ♦ Có điều gì…
như có thể cắt từ giữa địa trục
thật mỏng
như cắt
giọt nước mắt vừa rời khỏi chiếc mặt nạ
Ghi chép một ngày tại ngã sáu
hàng cây trăm năm sắp được dọn vào bảo tàng làm chứng nhân
đã ghi số má cẩn trọng
buồn buồn có anh hai anh ba thú kỳ quen chỗ
lấy bình phong che chắn làm nơi xét nghiệm tiểu đường
Xuống Xe. Mùa Thu.
quả nhiên âm thanh gió đi
khác tiếng nước chảy
hôm ấy- trời chỉ mới quá trưa
thơ đi bao giờ cũng từng bước chậm
Xao động Dran
những bài thơ về Dran phủ ngợp hồn tôi
chỉ quanh quẩn ở đó hai năm mà mãi nhớ
Lạc Lâm – Kado những chiều mưa phủ
tiếng xe ngựa thồ vỏ bánh xe hơi
biên tập hào hứng
loài cò thức với lông trắng không bao giờ chịu ngủ
ham khẳng khiu một chân
co rụt bất bình
trên luống đất đã bão hòa cơ động
Hôn ám
(bạn cũng vậy. xin đừng nhầm)
một khúc sông khác sẽ tiếp tục chảy
nhưng chẳng phải kế thừa lưu lượng của con sông trước đó
một lưu lượng hoàn toàn khác khi đó bắt đầu chảy
liên tục hình ảnh hiện
ngồi yên để rồi tự khâu vá bóng mình
nếu có thể được mở miệng
ngôn từ là một phép mầu nhiệm
và hít thở không khí tự nhiên không cần xin giấy phép
Những mảnh ghép lạ
Một xã hội vô thần dựng sắc màu chong chóng
đang não hoạt lũ gió độc u mê
người, vạn người khỏa thể môi dày
răng má hàm hô, mắt lé người lùn cao thấp giận hú lên như vượn già
tóc khô sói tay cầm lửa đốt trụi lông lá tựa búp bê bông
Một khung cảnh
Trống rỗng của một ngày
Hắt hiu của gió
Lùa vào hang hốc mắt mũi
Vào đầu lâu trong hồn
Bệnh Quấy Nhiễu ♦ Chia Nhau Văn Tài, Làm Gì Có
Những cái đầu gật gù tán chuyện bi quan trong quán, trong phòng khách, ngoài vườn sau, sân trước. Những cái đầu lỏng lẻo nặng buồn đau tự nguyện. Giận dỗi đất trời, chê người chung quanh. Khinh thế ngạo vật…
Xin đừng nói… ♦ Chỉ là dông ♦ Câu chuyện của mấy nhà thơ…
Xin đừng nói về giấc mơ
nó đang quay trong lò lửa
tôi đang chờ món vịt Bắc Kinh
Xin đừng nói về giấc mơ
Mùa thu- quả thực vậy!
lúc nắm bàn tay cô gái- bấy giờ
giữa trưa (và e- cho đến chiều
tối- sẽ không có lối
khả dĩ hòng thoát thân!)

Bình Luận mới