Bài thuộc thể loại: Thơ
hiện thể bất biến
khi linh hồn hội tụ thành ánh sáng
thể biết liên tục nổ vỡ trong từng khái niệm
hiện tại và quá khứ chỉ cách nhau khe hở
cho dù được tính bằng mi rô mét
Sau cửa lặng thinh
Khi giọt nước mắt trương phình tự do trong cơn hôn mê cuối
khúc mân côi ngã rạp
đều đều trở mình
đầm lầy lặng gió mùa nứt nụ
Tôi chạy với hình chữ nhật
chỉ thế tôi vồ bàn tay máu bôi lên trang giấy trắng ố vàng
vỏ não sáng rạn vỡ tan tành
Ở cùng làn sóng mảnh ghép khớp lại nhau
vì sao rớt xuống bầu trời rực sáng
Ơ hay Ô? ♦ Bốn rưỡi chiều ♦ Triều Đỏ
Tôi vẽ một vòng tròn (O) và như vậy
một lực hướng tâm đã nghiễm nhiên tồn tại
Bạn là một nghệ sĩ hậu hiện đại
làm sao giải?
Nếu ngày mai không được đánh zắm
Có thể tôi đã bỏ thuốc
Ngưng thủ dâm, thôi táo bón
Cũng như bớt chửi đời
Dù tôi và đời như thể đô thị và sự ngây thơ, hay ngược lại
The Beat Generation
tròn lẳn một đầu nhọn
cong vút hôm đó không
phải đeo mặt nạ thơ
thới (thảnh thơi) giật nước
ngày mười bảy tháng mười
biệt giam vào nơi không có cai ngục
trần. tường lúc nhúc
ngả kềnh ra đồ đoàn
[mình giàu hơn mình tưởng]
Nằm lại với hoàng hôn
Tôi hay thắc mắc tự hỏi
không biết mình sẽ làm gì với quãng đời tắt kinh?
Làm tình thì mòn quá
Làm tội thì mỏi quá
điều nhớ nên quên
thời tiết đã biến dạng từ màn ảnh nhỏ trên bàn
ký ức quành những dấu hỏi cố trả lời bí ẩn Y2K
đừng quên chắt chiu thêm vài đêm giá rét
hạn hán ngày vẫn thoải mái định cư xứ Cali
Đồi trà Đà Lạt ♦ Đóa dã quỳ
Sớm sương ni mang giỏ hái trà
Chẳng biết ni run hay lá thở
Gió đồi lùa lạnh xuống sân ga
Nhớ ni lòng nhớ thêm cọng cỏ
Biến khúc của một giấc mơ
từ những trang nhật kí mà tôi kỉ lưu em
mùa đông vẽ nguệch ngoạc một kí tự trái tim
những kí tự mãi mãi ở lại ngày hôm qua
ngày của thiên niên kỉ trước
đoạn trường tân thanh ♦ chuyện ốc vít và bát phở ♦ dễ-khó
khúc ruột ngoài ngàn dặm
thương biết mấy cho vừa
còn khúc ngay trong bụng
lại chính là ruột thừa
tự do. hồi hai ♦ vờ vĩnh ♦ đậy điệm
buồn buồn. để tự do ra
tự do ngắm nghía hít hà tự do
người người đồn thổi nhỏ to
tự do đi xuống ghe đò ngủ nghê
Mở cửa đi ra, không cần đóng, người ở lại sẽ khóa
Đàn bà xuất hiện chật phòng
vây quanh giường bệnh
đứng trên bàn ghế cốt chỉ cao hơn
họ san sát vào nhau cho đủ chỗ.
San Diego nhìn lại & (vẫn) Nghiêu Đề ♦ Cũng vẫn là Nghiêu Đề
Cũng vẫn là Nghiêu Đề dạo nọ
ngó con mắt thấy cười mỉm chi
vẫn tốt lành. cái thân cái vóc
tà tà theo. đời gấp gáp gì
Chiều lắng
Dòng lúa xanh nong nả ủ bờ đê mịn
tiếng dế mèn cong vênh thời gian
điệu hôn quả anh đào trút vào gió
miên khiết nhớ mong
Những mảnh rời (61-75)
Quay vòng trong cái cối xay
chữ nghĩa rụng
còn lại trong khoang bụng
lổn nhổn Tấm và Cám
Hồn ma
cúi xuống nhặt
tiếng thở ai đó trong mơ
giấu trong áo
bàn tay giữ chặt những linh hồn mua bán
Tôi Cũng Là Nạn Nhân Của Mùa Thu
ô kìa thu
sao tôi lại không thấy em nhỉ
có phải diabetes làm cho đôi mắt mờ đi
hay nắng lóa chạy trốn sau những hàng cây tan nát sắc mầu
Chúng ta ưa nói tới mùa thu
chúng ta vẫn ưa thích ủy mị (nên nhớ- chưa ai thúc chúng ta viết tiểu thuyết chứa đựng lịch sử
– đốc chúng ta- hãy như chứng nhân- viết những quyển tiểu thuyết tiếp nối thành bộ ba
Thung Lũng Hoa Vàng, Starbucks Một Mình
Thung lũng hoa vàng mùa hoa chưa dậy
Vàng còn đợi Xuân trên đỉnh Xuân Hoàng
Starbucks một mình đăm đăm khung cửa kính
Quạnh quẽ chỗ ngồi, hôm qua bay ngang
Ấn tượng Kolkata
Buổi sáng Kolkata sương mỏng manh
Quạ kêu inh ỏi, điếc tai
Chiếc khăn choàng biến mất
Gương mặt thành phố phơi bày
Tụng ca cho hoàng hôn
Anh tháo hoàng hôn khỏi đường chân trời
bằng bình minh sợi tóc
cũng không tháo được đêm đen
trong dòng kí ức chảy tràn rực rỡ
Bỉ ngạn đỏ
Những đám mây trôi về từ tiền kiếp
ăn lấn mãi phía lồng ngực mùa Thu
trong nghiêm cẩn im lặng, những cái bóng truy điệu giọng hót
bầy sẻ ngô bay ra từ khải huyền
imagine
cô gái tên Kite
cô nhìn thấy con diều bay trong máu
cô há miệng ngáp khí trời độc địa
mửa ra cuộn dây đù đờ

Bình Luận mới