Bài thuộc thể loại: Thơ
Chàng Trên Biển Và Chàng Trên Đảo
trong một góc biển thật hoang vu tôi gặp chàng, chàng như cây thông non mọc xuyên qua biển, đâm sâu vào cát và chảy máu trong rừng. chàng băng bó vết thương bằng nước dừa trên đảo và hàm răng trắng trên khuôn mặt thổ dân đen.
mưa về trưa
mưa về trưa xóm ngái
hương đất nồng phiêu diêu
bài thơ nằm vụng dại
thất giạt giữa khe chiều
Cảm thức thứ ba
Chúng ta được thông cáo về tiếng khóc ban mai
sau sự cố những cơn ho hỏa hoạn
trong buồng phổi của âm thanh báo thức lỗi thời
em chẳng nói gì với mùa Xuân
em đã nói gì với mùa Xuân
mà lũ hoa mồng gà trong vườn anh bắt đầu đỏng đảnh?
se lạnh cuối năm cũng làm bước Xuân là lạ
co ro chút ngập ngừng
đánh thuê
bắt đầu bằng một vết ngứa không đâu
cỏ thì xanh tươi mà da người u ám
khắp cơ chế chỗ nào cũng làm ra tuồng
mại dzô tâm sự
Năm mới
Một kẻ nào đã khóa cánh cửa vào năm mới
Chúng ta không có năm mới
Tất cả chúng ta đứng ngoài hành lang
Du xuân
Tết đến mọi người đều hối hả
Nhà cửa chùi lau quét sạch làu
Còn ta nhàn rỗi chân ngứa ngáy
Buông giò thả cẳng mặc về đâu
đẹt đì viên pháo lép
vừa khi mở mắt chào đời
đã vội khóc òa
ướt giấy khai sinh
đóng dấu chứng thực lầm chế độ
Chạm đáy hư không ♦ Ngang miền cổ tích
nhìn ngắm hết sự quyến rũ của bóng đêm
mới nhận ra vì sao người ta luôn muốn viết về
nó như con sâu duyên dáng trườn nhuyễn thể vào tận cùng thời gian
Hồn Chữ: Thơ Trừu Tượng – Abstract Poetry
Người lớn đút cơm cho con nít ăn là một ví dụ. Khi đưa muỗng cơm vào gần miệng đứa bé, đa số người lớn hả miệng trước. Phản ứng tự nhiên của tâm tình, vắng mặt lý trí, khi chú tâm cho con ăn, cũng như nghệ thuật thơ trừu tượng, là phản ứng tự nhiên về một đối tượng có sức thu hút làn đam mê của tác giả, như người đút cơm.
Suối nguồn tưởng tượng
(khu)(vườn)(bị)(khám)(phá)(trên)(bản )(đồ).(một)(cái)(cây)t..à..n..g..h..ì..n..h.
tôi đến ngồi qua giấc mơ chiếc lưỡi. mùi cồn chứa đầy xu hướng. kinh nghiệm cận tử.
tranh ngựa chạy thiệt bự có chữ tàu
rán làm thơ hay đi
nếu tào lao sao bay thẳng vô tù
rán làm thơ hay đi
nếu tào lao sao có nhà mặt tiền mở quán
Giải mã một điều bình thường
Cuộc đời có thực hay không, anh không biết
nhưng chúng ta những sợi máu cuồng nhiệt lặng thầm
là con đường mù lòa tỉnh thức.
Giáp Ngọ 2014
đôi mắt nào nhìn ta xa lạ
tiếng ngựa hí trong tiềm thức
ngày mai vó câu sẽ quay về
thời gian bay qua cửa sổ
Sáng 28 tết ở San Francisco
Thực ra tôi biết thanh tâm tuyền
gần đây thôi
không biết ông ấy qua đời
ông ấy cùng loài với tôi
Và những con sóng
…một đấng siêu anh hùng người Việt toàn thân phủ bột mì, khoác tấm khăn choàng nồng nặc cái mùi đậm đặc xa hoa của những món chiên béo ngậy, vầng hào quang vàng chói như phản chiếu màu da tôi lấm lem nâu đất bởi cà phê.
thanh xuân
chùm bông sứ thơm tóc muội mê
nơi tường rêu thẫm miệng cười hoa sáng bóng
như pháo hồng tiêm vào giấc cưới
tôi mơ thấy trời thanh bình mùa xên
Radio câm ♦ Khuyết điểm lập trình
Em viết kể anh nghe suốt mùa hè,
những câu chuyện lặng thinh còn niêm kín trong phong bì.
Tình yêu chúng mình,
thứ ngôn từ lạc điệu qua hành trình chuyển ngữ,
mắt trí huệ
bốn bàn tay tẩm thị phi chống lên mặt bàn trúc trắc phủ khăn trắng
gáy xăm chữ và những dòng tên ngoại ngữ
gót ẩm ướt lạnh tanh mùi nồng khoảng cách
Tháng chạp
Gió mùa đông rắc vôi vào trí nhớ
Mưa dĩ vãng râm ran lời gái Thổ
Cả nhân gian là nghĩa địa khổng lồ
Chết từ khi đang vùng vẫy thoát thai
Những mùa nắng mưa cũ
mùa kéo thiên nhiên về vung vãi
những đường sông nứt mối tràn lan
thấm phù sa từng cọng rễ dọc ngang
bầy lúa sữa vươn mình lên cưỡi gió
nguyệt. rằm
đêm đi dưới vừng trăng
cuối năm. ngày tháng chạp
trái tim anh đã nhạt
cứ ra vào. quẩn quanh
Trầm tích
những nàng tiên cá sẽ đến, tất nhiên
họ ngoi lên sóng hát gọi anh cho em
lời họ hát là linh hồn những bài thơ em viết
thấm đẫm thứ yêu thương chi mà lạ
Ái Tình và Con Chó
Em muốn nuôi con chó
Chó biết vui mừng khi gặp em
Biết sủa dọa người lạ đeo đuổi
Biết quẩn quanh khi thấy em buồn
Nỗi niềm kinh tế ♦ Trò đùa lịch sử ♦ Turn Off
tay thua sạch trong cuộc đời
với gã cháy túi suốt canh bạc
ngồi trước văn phòng nhà táng
tranh luận về may rủi
nắng trưa vẫn quái và nồng nàn
tôi đã xé rách một nụ hôn
thời dậy thì
và run lập cập
trên răng nhau
vào một buổi trưa mùa xuân 68
Một ngớ ngẩn trong buổi sáng Chủ nhật
Giữa ngã tư phiền muộn, mùa Đông có gương mặt thống khổ
cơn chiêm bao ly khai hót lên tiếng khàn đục
những vết thương di trú về phía cơn mưa
tản mạn đón ngọ
nỗi buồn kho chưa thấm
lịch ta cạn tàu
ngồi bó không thành chiếu
nằm sấp không thành mền

Bình Luận mới