Bài thuộc thể loại: Thơ
Phương Đông!
Mắt nàng đẹp như chim ưng khóc bình minh
Như cú đêm rúc trên nhánh tùng mùa đông
Cơn nứng dịu mềm của đấng Khổng tử cấy vào tư duy
Cam chịu
Vào lúc nửa đêm ♦ Cá chép
chẳng có gì để sủa
ngoại trừ, có lẽ, những ý nghĩ
của một anh già nọ
gửi những hồi ức mình
ra ngoài tản bộ nửa đêm
Khúc xuân hoài
Sáng mùa xuân em ra trước hiên nhà đứng dõi mắt nhìn thật xa về quê cũ, trước cửa nhà em có một ngã ba con nước, em hay bối rối không biết về quê thì phải rẽ hướng nào, chiếc hồ trông như một giải lụa ai giăng ở trong sương làm cho em như đứng giữa chiêm bao.
Lặng trầm tiễn Lâm Anh
Mấy mươi năm đẫm sầu đau thân phận
Đất cưu mang chút hương nắng trăng ngàn
Và may mắn em truyền cho hơi thở
Nhờ vậy nên tồn tại giữa nhân gian
tiểu phẩm ♦ thân mến ♦ vò một tờ
đẻ một cái ào
thở một cái phào
đưa con ra không chào
lặng lẽ chui vào
Vì tôi là người Việt Nam
Câu chuyện cổ tích đầu tiên tôi được nghe kể là
Để sanh tôi ra đời
Ba tôi
Một người nông dân quá nghèo
Tự cầm dao mổ bụng mẹ tôi
Nghệ Thuật Mượn Tiền ♦ Luật Trả Tiền
Kép mùi đào thương dễ vay tiền
kép hề đào diễu dễ mở túi tiền
kép độc đào cay khó người cho mượn
nhưng mượn được có thể mượn hoài
Nói với T chiều thứ tư
– bầu trời chết rồi, một đóa hàm tiếu mọc ra cái cuống họng của T
– không ai thấy đứa trẻ màu đỏ đi thật chậm qua vạch đường màu trắng
Lời nguyện mờ mịt
Bước lên cầu thang gác xép
và thấy, đêm nay
dường như những bậc gỗ dài ra
vươn tới những nấm mồ đã khuất.
Chúng ta
có khi không thể ngủ
chúng ta thức đã nhiều năm
bịnh viện tâm thần đã cũ kỹ
luôn đón thêm những kẻ thức trắng đêm
Tìm trong đáy ly cà phê sáng
Quàng vai
dòng nước buồn im bặt
guộn chót nõn rong rêu
bám cội rễ u hình.
Phỏng vấn bài Không-Thơ
Những cuộc chuyện trò thơ bị do thám
bởi những đặc vụ viên khinh bỉ thơ,
và có những thị trấn thơ
hoàn toàn trống vắng,
Dấu bướm
trong khu vườn những hương thơm lâm vào trầm cảm
tiếng côn trùng hiển linh màu bóng tối
anh rơi xuống vùng thân thể cỏ dại
từng giấc mơ thôi miên lạnh ướt
ký
vụn vải đen trùm đầu du thủ
chiếc máy chém đã han rỉ trên tường thành cô liêu
gã đao phủ vô nghề ngồi chuốt những sợi râu bén
râu cắm rễ làm nên cuộc tao phùng
khi ý tưởng vượt thoát
đích thực là những hình người
miệng ngậm bóng vía lộn đầu đi ngược
phù phiếm lá hoa tinh chất nhựa mềm
nở trọn vẹn lời ngợi ca hình thức
đôi cánh bầy chim ủ mùi nỗi chết
Đối diện Giao thừa
Con giết cha và cướp giữa ban ngày,
“Đày tớ của dân” nuốt đất nền mồ mả
Toilet học trò, thầy nuốt cả tiền xây
Xả nước giết dân làng, tội dữ!
trích NĂM CHỮ NĂM CÂU
nhìn trong thơ thấy đạo
nhìn trong đạo thấy thơ
nhìn trong thơ thấy gạo
nhìn trong gạo thấy mình
có-không thiệt rốt ráo…
không lời cuối đông
người đàn ông ở truồng
cầm cây xẻng
đắp một ngôi mộ tồi tàn
điếu thuốc còn phân nửa
cháy gần tới ngón tay
bầu trời đầy quạ
nứt
nhiều lần chiêm bao ta thấy em cong người hóa bướm
bay đi . . .
như con tằm cuộn mình trong kén
em cuộn mình tử thủ niềm đau
neutre
anh thức dậy viết trong cái trảng đầm lầy của định kiến
và sự bất lực ngôn từ
cơn mơ thì ngắn ngủi. mà đời sống kéo dài
những quãng ngắt không có gì thay đổi
chập chờn vào một nhánh tẻ địa du mông lung
cuộc đời cho ta nhiều hăm hở
sự nguội lạnh lan nhanh đến độ lấp trùm mọi thứ
Mượn Tiền Nhớ Trả
Lòng chờ đợi người quen
trả tiền
thật khó chịu
lạ quá
tiền của mình
ngại không dám hỏi
thì thầm trong tim
hối hận chẳng ai nghe
Thời đại ♦ Thái độ ♦ Bài ca
và khép lại cánh cửa ấu thơ
trái mìn nổ không nghe tiếng.
*
trên lâu đài rực rỡ
rác rưởi phủ đầy.
Gửi một người chăn cừu
Chúc anh có cả vòng những rặng san hô, và đầy đủ bánh mì
để chứng tỏ con người không thể sống bằng tình yêu mà thôi.
Chúc anh sự dứt khoát của những thiết bị phi nhân tính,
khi dọn con đường xuyên qua rặng núi
trống rỗng đời thường
những con đường đẻ
cái khác
cái khác lại thành cầu thang
lúc tôi leo lên lầu 3
Mùi của Đông
Những đóa anh đào quay mặt hoài niệm
tháng Mười Hai nhú mầm trắng
trong bầu vú của mùa Đông đầy đặn
vòm cây tả tơi màng nhĩ rách

Bình Luận mới