Bài thuộc thể loại: Thơ
Những việc thường lệ trong nhà
Khi Mẹ mất
tôi nghĩ: giờ thì mình sẽ có một bài thơ chết.
Điều ấy không thể tha
vậy mà rồi tôi cũng tha thứ cho mình
tôi làm thơ trên giường ngủ
tôi viết lên lưng chàng
mười ngón gõ nhịp gấp rút
trong cái gương trên cánh cửa tủ
áo tôi bật nút
Một. và những ngón tay
Hai ngón tay em vừa nhón lấy chiếc lá phong
chiếc lá đã chết mấy hôm rồi
Em thì thầm như đang kể cùng nó
về tiểu sử các ngón tay.
khi ý tưởng chợt hiện
đàn ông níu giữ mặt trời
đàn bà ôm bão ngồi run trắng mắt
trẻ thơ trừng mắt nhìn sững bóng hình
từng giờ đất thoi thóp thở
gián, giun, chuột bọ nhập tràng du ca
Con gái người nuôi ong
Đạo mạo áo choàng, trưởng tràng của bầy ong,
Em đi giữa đám tổ đầy vú,
Tim ta dưới chân em, em gái của tảng đá.
Vĩ cầm. tôi đã vắt kiệt nên thơ
Khi tờ giấy bạc bay thoắt trong cơn lốc
nó cố giấu mình vào khoảng tối
Những chữ số vội chìa bắt tay tôi
Đóng Vào Thánh Giá
Khi ánh đèn mơ hồ đêm vụt tắt
Lúc hơi thở hốt nhiên mà im bặt
Những ngón tay bấu lấy mặt hư vô
những người đi xuyên núi
những chân dung của mùa Hè đã tràn qua một đường ong để lại xám nặng trong không khí. qua những bản thảo dở dang, những tia nhìn nương nhờ, màu sắc cô đọng, từng đường diềm của sự tưởng tượng đã ăn sâu vào sự thụ phấn.
Đêm viết ở Bắc Kinh
Anh gối đầu trên những câu thơ tiền nhân
Đêm mơ thấy Nguyễn Trãi bị chặt đầu
Và Nguyễn Du già nua vớt bóng nàng Kiều
Anh mơ thấy em mỏng mảnh bước vào
Khuôn mặt như mảnh trăng vỡ
Nhảy Một Lần Ba Bước Khi Gãy Một Chân
tôi ngó qua vai một thanh niên
tuổi cỡ đó, mấy chục năm trước
trong sân chỉ có vài con chim gẫy cánh
ốm như một tiếng khóc
Từ tuyến đầu của việc viết
thêm trống không, thêm mệt nhọc
như mọi khi với cơn run bên trong,
sự tuân hành, phải, và thuần phục.
Và như thế mi lái tiếp đến tuyến đầu của việc viết
Mưa trắng thôn một buổi
Em, vẫn đẹp như sự lãng quên
Của mưa
Đương có trào lưu nhái tiếng mưa
Trên khắp thế giới
thu. và khúc nhỡ đường
những lùm cây bắt màu chỏm đỏ
bát mai vàng chĩu xuống mâm xôi
dặm đường lướt lướt qua
không nghe dự báo hồi tông tích
Bông hoa Yên Tử/The Flower of Mount Yên Tử ♦ Tiếng kẹt cửa/A Door’s Screech
Vọng trong cơn mơ thành tiếng sét
trên giường cũ
mặt đất rộng lại về
sediments fill my ears
shrimps and fish stir in my palms
Như đã định cuộc
Em hằng treo trong tôi
ánh nến hối muộn
Những cơn lốc quá trễ tràng
vẫn cố khều tôi từng ngày thật vô vị.
Mê khúc của chúng ta
Chúng ta đem nỗi sợ hãi của mình
thành món tráng miệng cho tâm hồn kiệt sức
chúng ta tập nói giọng nói của người lạ
tiếng cười răng cưa làm chảy máu mắt
tôi hẹn giờ tôi
cây cối ở ngoài vườn lên men
tôi nốc cạn ly bia
tóc tôi bay loạn xạ
mùa nầy bão giông kịch liệt
thứ hai
gã bác sĩ. chuyên về tâm thần
kết luận- tôi mắc chứng
sợ độ cao
(sợ một cách khủng khiếp) nghĩa là
Chiều không điểm tựa
Sân khấu ngàn năm hư vô
cuộc mưu sinh ôm bày biện bức tranh rừng
ghế tam giác vàng thắp khuôn hồn hút dấu chân ai
Còn tiếng thanh âm vọng rung sóng máu.
Ánh sáng và những bộ cánh
Tôi mở toang cửa ra
như cố cướp lấy ánh sáng tràn ngập vào nhà.
Tôi cần tìm một vật trong căn phòng nầy đã lâu
như tìm chính căn cước mình.
Sonata tháng mười
Những cơn mưa được hoán dụ đầy lông rậm rạp
tiếng ồn ào được ướp lạnh như mặt người giữa ngăn đông
trong kí ức thối héo và trầy xước
bóng tối bắt đầu biện minh
Bức thư từ tổ tiên tôi
bọn ta vắt sữa bò hay đưa thư hay bỏ xứ,
thất tán tới Nam Phi, Connecticut, Missouri,
và cuối cùng, tới California tìm vàng—
Buổi chiều vô đối ghen tương
Lạc rồi cuối nẻo sầu thương
Yêu em nguy kịch trên đường bơ vơ
Hài nhi bỏ lại bên chùa
Hồi chuông thức dậy chuyện vừa tùm lum
ý tưởng sự tượng hình
ngực vú đàn bà lộ trần cổ quái
phập phồng triệu năm huyền bí
dưỡng chất cuồng lưu sôi sục
chờ ngày tự nhiên phụt lửa
kích cỡ ♦ chịu chết
có một chiếc áo quan
rất nhiều người chịu nằm trong đó
chủ tịch có bí thư có thủ tướng có
bộ trưởng dân biểu có

Bình Luận mới