Bài thuộc thể loại: Thơ
Đầy những vết thương. Thơ
Vẫn tiếng khóc phát ra từ bọng sồi già
dọc dài con đường mùi mẫn
Cùng nghe rất rõ lời một thi sĩ đã chết nhắn lại
cái chết trẻ như ai ngắt một nụ non.
Tĩnh lặng (II)
Chúng kêu lên trong tay gã sát chim
Bị nhốt vào những gian nhà tù
Bị vặt lông, cắt tiết
Nhưng không hề đau!
Thứ ba ♦ Vô đề
cũng chỉ cốt giữ sao cho quá khứ
nằm yên trong sách
tôi đeo loa tai
lắng nghe hư vô nói về đời mình
Ghi chú thơ Nguyễn Xuân Hoàng
Biển, nghe không? Biển, nghe không?
Lạnh mênh mông! Lạnh mênh mông!
Dấu hỏi xanh dấu than trắng
Câu trả lời: Sóng như bông!!!
Cứ để gió cuốn đi
Đôi mắt xô lệch về một phía bờ
men bóng cả
Lúc nước mắt ứa từ những con chữ
đôi bầu vú em ưỡn lên thật mênh mang
Sông vẫn nồng nàn
Nếu gửi em về thời trẻ dại
em sẽ yêu như em đang yêu
em giấu tình trong viên sỏi nhỏ
ném vào mặt nước bật tiếng kêu
Tấn khổ hài kiểu cách
Năm hai mươi tuổi nàng rạng ngời và khả ái,
Hội nhóm đều dự đủ, nhảy nhót luôn được mời;
Nàng nắm bắt môn luận lý ký hình và ánh mắt
Của những gã đàn ông được nàng nhìn lại đã thấy có lời.
Nơi ý tứ mùa thu ♦ Cõi trụ tạm
… Và những con mắt độc diễn mù màu. Vẫn cứ là sự sống chẳng hề đổi thay. Nhưng là sự sống mang hệ màu bị tước đoạt. Có khi, chính sự tước đoạt lại kích thích nhú mầm cho sự sống mới. Đôi lúc ta nghe từ vách đá vọng lại rất hư từng lời thực của chính ta.
Một con diều… ♦ Vịt trời ♦ Bọn trẻ đường ray
Bạn tôi nói linh hồn một người
chỉ nhẹ bằng đốm lửa điếu thuốc,
nhưng linh hồn nào buộc trên kia,
sợi dây chùng và lên cao dần,
Ông chủ và con chó
Ông chủ tôi nuôi hai con chó
Chúng giữ nhà trấn áp người qua đường
Chúng được phong sao gạch
Gắn nơ hồng
Và khen thưởng vào dịp cuối năm
Vẫn Còn Một Lối Đi Trong Rừng Già
rễ cây và mặt đất thắt cổ nhau bên suối
những giấc mơ biến dạng thành đêm dài
những đêm trăng sao nhợt nhạt hình bóng ai
tôi cũng nghe tiếng thú hoang kêu hấp hối trong mưa
niệm khúc gửi hư vô
đáy vực tâm linh ảo hình
khói hồn lung linh
tàn tro chợt thức
gọi tên bốn bề ảo mặt
chút duyên giao ngộ cùng Nguyễn Xuân Hoàng
Và từ tri ngộ đậm sâu đó, hơn mười năm sau, tôi thử thách mình, dịch bài thơ Nụ Hôn của ông qua tiếng Anh, và gửi tặng chính tác giả…
huê sắc
người bảo: mấy thằng huế [thâm] trầm
thiệt ra trầm tại âm thổ
thâm chưa chắc bởi nông sâu
cứ đến với nhau tự nhiên khúc khuỷu truông đèo
Còn Nói Được Thì Cho Tôi Được Nói
sẽ có lúc đất run lẩy bẩy
sẽ có lúc lũ người trần truồng tràn ra đường phố hát thánh ca
ôm nhau
hội chứng bỏ ngoài tai
những chiếc khẩu trang bàng quan khẩu nghiệp
nghiện tới nơi sinh động hàng quán chưởi thề
trạn bát khoa trương bằng cấp
trận banh chân đất tá lả chân giày
cách sinh tồn duy nhất là tự nguyền rủa mình
giờ chữ nghĩa tôi lại dày đặc nguyền rủa
nguyền rủa
kể cả bản thân tôi
kể cả dăm điều lố bịch
Một mình với bóng tối
Anh không chính trị không lưu manh
lại càng không bao giờ là Cách mạng
Không lừa dối không bốc thơm nhau
không hạ nhau không bao giờ thỏa hiệp
Ngày 3 tháng 7 năm 2013
Tóc và râu nấu canh
hầm xương cho ngọt, nhất là xương ống.
Óc trắng nấu súp
thả vào hai tròng mắt lúc máu sôi.
cuộc trần ai
vui chi một cõi tạm
buồn gì một đời trôi
trăng tròn hay trăng khuyết
đù ỏa cuộc trần ai
như cây cối
Anh đã đốt sạch bản thảo cuốn cuối, thực tiếc
thời bụi và rác, của ẩn dụ lẫn nguyên mẫu hiện thực, nguyên vẫn tự truyện
tôi đi qua phố ấy Phạm Ngũ Lão một khách ba lô
những lầu đài của giai cấp mới
Lời viết gởi Nguyễn Xuân Hoàng
này bạn văn xưa
còn không những nét dao trên đá
về số phận. của một người. một đời
và đốm lửa
Nguyễn Xuân Hoàng
ông, Người Đi Trên Mây
tôi là là mặt đất
người chạy cùng người bay
cách xài đời có khác?
Gởi bạn Nguyễn Xuân Hoàng
NGƯỜI buồn đem nắng chia đôi
ĐI thôi cũng thế, về thôi cũng về
TRÊN hồn ai, mái hiên che
MÂY bay lãng đãng, ta nghe bạn cười
Nguyễn Xuân Hoàng, bao điều nói được…
Mới ngày nào đây
Gặp anh
Với chiếc jean xanh cài sơ mi trắng
Tôi bảo anh trẻ hơn so với tuổi

Bình Luận mới