luân hoán
ông, Người Đi Trên Mây
tôi là là mặt đất
người chạy cùng người bay
cách xài đời có khác?
tôi bổn mạng con rồng
chẳng mấy khi nhào lộn
ông cầm tinh mãnh long
thảnh thơi cả trời rộng
con gì cũng thua con
ông có tôi cũng có
để làm đẹp nước non
điểm son cho hoa cỏ
chúng ta kể như quen
biết nhau qua giấy viết
tình bạn chưa đủ nhen
tiếng “mày, tao” thân thiết
ông gọi tôi bằng tên
tôi gọi anh, cung kính
ông xứng đáng bề trên
già hơn tôi mấy tháng
chẳng khiêm nhường bấy nhiêu
ông còn trội nhiều bậc
hình thức lẫn nội dung
mặt nào cũng cao ngất
ông là dân Nha Trang
ra lò trường Võ Tánh
Pétrus Ký Saigon
đại sư phạm Đà Lạt
cuộc đời đi làm thầy
của ông thật bằng phẳng
con đường làm nhà văn
cũng thênh thang lối thẳng
khoa triết học giúp ông
giàu có nhiều ý tưởng
truyện ngắn lẫn truyện dài
sâu sắc cùng lãng mạn
ai cho tôi nói chơi
nói lấy được, bá láp?
mời đọc những: Mù Sương,
Sinh Nhật, Bụi Và Rác,
không ngại ghiền văn chương
đọc Khu Rừng Hực Lửa
chắc chắc sẽ mê luôn:
Kẻ Tà Đạo, Sa Mạc
tiểu luận và tạp ghi
chữ nghĩa ông đều đẹp
phảng phất nét phương phi
khuôn mặt nhiều em mết
trời cho viết có duyên
nhưng ba hoa chưa giỏi
cũng bởi thật và hiền
bay bướm không mấy cõi
ấy, tôi đoán thế thôi
thực hư khó rõ được
ông rất mực chịu chơi
dễ gì thiếu lả lướt
gặp được ông mấy lần
bát phố chơi vài đoạn
vui chơi trời chia phần
ai trước ai đáo hạn?
trong danh sách cáo tồn
tôi cố tình bỏ sót
ngại chị Vy hết hồn
giũa cho không kịp vuốt
nhớ hồi tôi viết bài
tiếc nhớ Vũ Hữu Định
ông đăng rồi rỉ tai
cái tôi bạn nhiều quá
ông chê đúng y bon
cái bịnh tôi là vậy
chừ chẳng cải thiện hơn
ngay bài vẽ này đấy
nhưng ông khó nghĩ ra
thằng nào là Cự Hải
điểm sách ông ba hoa
trên tờ Sóng thuở nọ.
ông viết văn nhà nghề
ông làm báo sáng nghiệp
danh lợi thật đề huề
đời tặng ông quá phải
vẽ ông vụng chọn lời
tay run bởi thiếu chữ
đương nhiên lỗi tại tôi
non tài và hời hợt
chỉ một Nguyễn Xuân Hoàng
của Căn Nhà Ngói Đỏ
với Bất Cứ Lúc Nào…
cùng Ý Nghĩ Trên Cỏ
vẫn cứ vẽ lăng nhăng
chêm tôi vào nhiều chỗ
làm như thiếu hơi nhau
nét chân dung thiếu sắc
không biết sáng hôm nay
ông anh làm gì đó
San Jose nắng đầy
ngóng áo dài đầu ngõ?
nghe tin ông nhát chơi
bởi cánh lưng xương sống
cơn nhức nhối từng hồi
chẳng đợi khi trời động
tôi rành chuyện nhức xương
nhiều khi muốn chết trớt
nghĩ đến ông thật thương
chẳng thể chia sẻ được
chỉ khuyên ông lạc quan
điều ông giàu có sẵn
mươi câu nói tàm xàm
vẫn mong thêm ngọn nắng
xưa nay vốn xã giao
đâu ngờ chợt thân thiết
mưa phùn hay mưa rào
giọt tình không phân biệt
Luân Hoán