Bài thuộc thể loại: Thơ
Chỗ ngồi hoang vu
Anh không về thật rồi
không tìm café bụi đời khác
chỗ ngồi đó
quê hương đó
đã hoang vu
Thơ Nguyễn Xuân Hoàng những năm 60
Và tôi còn chỉ mình tôi
Mây bay đầu núi kéo trời lên xa
Bàn tay thoáng nổi da gà
Thấm sâu lòng đất nhà ga luân hồi
Bóng Chiều ♦ Thư Gửi Bạn ♦ Hãy Thong Thả Sống
Ôi cuộc đời bão nổi
ta đi bao dặm dài
văn chương như cái mốc
đặt ở cuối chân trời
Ghi Chú về Nguyễn Xuân Hoàng
Tôi nhớ tôi quen Hoàng rất sớm như quen Nguyễn Xuân Thiệp
thời năm năm bảy tôi ra thăm Hoàng ở Nha Trang, chúng ta ngồi
dưới chân cầu thang khu chung cư mới cất, thời Nguyễn Đức Sơn
còn ở con đường có nhiều cây bàng gần chợ Đầm…
Trong một ngày
nhiều cánh tay giơ lên vung vẫy và những cái chân nhảy cẫng
nhiều cái nón tung lên trời
đám đông khát công lý ngạc nhiên
tôi thì hân hoan đi tìm người đàn ông hấp dẫn vừa quen
Đêm ♦ Cà-bùm ngày mưa
Chào mừng quý khách đến Nam Waziristan.
Tôi là Taliban.
Tôi đã viết ra bài thơ của họ tựa là “Thơ Tôi.”
Với tôi nó là một quả bom tự chế.
Ngôn ngữ màu
Lọt thỏm trong ngôn ngữ màu, tôi tự nhiên nhuộm bản năng mình đa sắc, vụt nhìn ra một thằng người dị hình bước từ bóng vai mình len ra đi, trên chiếc đèn lồng tím treo trong cơn bão những hình tướng ngộ nghĩnh hóa chơi vơi, những chiếc còng lưu ly khóa trái các khả năng cố bươn chải.
sau mùa lụt chữ ♦ giải pháp loại trừ đơn côi
nắng đổ xuống sân phượng
bỗng rực ngời sơn công
một trời xưa quý phái
hiu hiu cực gió nồng
Tàn tro của đức tin
Chúng hiện ra dưới những tinh tú
Được thắp sáng bằng nước mắt và cơn động kinh của trái tim loài sói
Cất lên tiếng tru hoang trong nền văn minh ve chai
Để kết thúc một ngày tuyệt vọng
Khúc rời gửi Nhã
Miệng mở một thời không bao giờ khép lại
bao người mở miệng rộng hoác như chúng anh mà có nói được gì đâu?
xa nửa vòng trời mà còn lo chó cắn
Hãy trú ngụ. Nơi tình vừa bỏ lại
Em chẳng hơn khúc sông
lúc vào chỗ hẹp
Cố ngoặt thoát dòng lưu thật nhanh
chẳng thể mùi mẫn gì giữa cơn khó ở.
Băng ghế công viên ♦ Tiền sảnh khách sạn
Sáng kẻ đuổi theo, tối kẻ được theo.
Sáng muốn làm đầy tối bằng chính mình
và muốn nó vẫn là tối
để sáng vẫn còn làm đầy nó.
Sóng ♦ Mưa liên tưởng ♦ Giọng nói
con nước khờ gồng mình tải đạo
nhận ra phía tảng băng chìm
con nước hiền chia về muôn ngả
ai nào biết trước hợp tan
Tôi Ước Gì Mình Bị Tuyên Án
không dám ngước mắt lên nhìn mây bay
thấy lá thu vàng rực rỡ mà không dám gọi
tôi ước gì mình bị tuyên án
để biết mình còn có thật
thả rời ngoài bãi
chiếc ghế bành chạy trốn một mình nơi góc tối
văn sách phóng vụt qua đường
giờ này động biển không còn ai nhảy sóng
diện tích bạo loạn chiếm lĩnh phương hướng mai sau
Phiêu. Lêu têu ♦ Nhập vai
Không chứa từng khoan nhỏ
ẩn ức cứ rút sâu / trong cơn kích ngất
Phía những di vật màu ngà
hình như một bàn tay nào đó / vừa thò ra đánh cắp
chẳng ai cho
tượng múa tới chóng mặt
trời ngẩng lên chẳng thấy gì
mây vẫn bay nhì nhằng
và con người
vẫn kỳ cọ
Tình yêu ♦ Cát ♦ Vết tóc ♦ Những ngọn đèn…
Em trốn ở đâu?
Trái đất này, bãi rác này
Mâm thịt này
Những con số giành lấy linh hồn
hành vi
lắm lúc tôi say khướt
va đầu vào tường
tôi bị cào xước
nhưng tôi không cảm giác được
vách đã trầy trụa những đỏ cùng vàng nâu
của đất trời nhắn gởi
Emptied second glass
Moon turns white and eye turns black
Suddenly cracked face
khai quật
tháo hai tay ra khỏi vòng khoanh hệ lụy
khai quật một chỗ nằm
thả tôi xuống
đã thấy sương mù mốc thếch tóc tai
trong nhà ♦ ngoài ngõ
tôi không có tay trồng tỉa
cây ớt trong nhà khóc hu hu
cay quá rồi
không ai chịu hái
Cửa Mẫu / Mothergate
Mẫu nâng niu con ánh trăng
Tiếng chuyền cành, tiếng hú
Mother caressing child as the moonlight
sound of passing from bough to bough, the howling

Bình Luận mới