Bài thuộc thể loại: Thơ
Sau ót rung rinh
Miệng cười một nửa
Lấp ló răng nanh
Vỗ tay vô bóng
Hát cho tường nghe
Mưa sũng trong lòng
Aung Cheimt đi xem xi-nê
Trong vườn
Một xác chết phân hủy,
Trong khi đang nhấm nháp
Một bao đậu phộng rang muối.
Khúc tháng chạp
cứ đi làm khách không mời
cửa người gõ đã rã rời ngón tay
đọc kinh Cựu Ước lâu ngày
con chim gõ kiến mặt mày buồn hiu
Bất cứ nơi nào… ♦ Để không bỏ lỡ…
Có lẽ tôi đến từ một đất nước trên cao, hay có lẽ một đất nước dưới thấp, tôi không nhớ đất nước nào. Có lẽ tôi đến từ thành phố, nhưng thành phố nào trong đất nước nào thì tôi xin chịu. Có lẽ tôi đến từ vùng ngoại ô của một thành phố…
Lời Cám Ơn Nhạc sĩ Phạm Duy
Anh nhắc nhở công ơn tổ tiên, anh hùng dân tộc mỗi ngày trên môi người Việt.
Anh khóc cười bằng nốt nhạc lời ca cho tình yêu, con người, quê hương, dân tộc.
Anh băng bó vết thương trong chiến tranh, anh đốt lửa tìm kiếm hòa bình.
Ân sủng bữa chiều
Cái mẫu mực tôi đang tập sẽ tiếp tục bằng vào sự cố gắng hết sức để vượt qua những buổi giáp mặt với bóng tối (nỗi cô đơn) tôi cũng luyện nhẩy sào vẽ những bức tranh tuyền màu sáng láng…
Dưa cải
Những tối mùa đông không tay
Rợn người báo tin nhau
Ngưng nhau ra từng sợi
Rũ riệt nỗi xót xa
Đàn bầu
Tiếng đàn bầu như ngọn dao xoáy sâu linh tưởng nàng
Âm thanh buốt huyệt đạo đêm xoay run mảng tối
Mưa quất roi sàn sạt trên lòng phố bạt ngàn
Một chút bình thường bây giờ tìm ở đâu
Em tỏa hương
rải rắc mọi nơi
Tôi – người tội đồ nhờn đòn
dáo dác
Mùa lila gãy
Đợi lila trong những âm quen
phím tay ngoan và những nếp nhạc đều
hãy khoan khoan cất đời lên cung điệu
cho nắng thôi đốt nắng
Oan khiên rụng xuống
Ban mai giấu nhẹm linh hồn vào mớ suy nghĩ sùi gai
người lẩn trốn cái bóng mình ngã chuồi vào quá khứ
những ngữ điệu ong chích vẫn thề thốt ẩn náu yêu thương
4 Đoạn San Pedro, Belize
– San Pedro có Lỗ Xanh. Nhìn đời sống nước mặn.
Có dòng trong nhìn văn lặn thơ bơi.
Belize
chó lãng du khắp phố thị.
Ngày Tết cuối cùng
Bỗng chốc, nỗi lo kia trở thành bát ngát
Tôi yêu nỗi lo
Như một nỗ lực từ thiện cuối cùng
Đi ra từ viễn tưởng
Lòng ta đen đốm phát từng tia ngoại cảm
ngắm lên vạn vì sao lạ mặt
đôi mắt tôi lấp lánh bé xinh cười. Tôi vớt lặng mùi khí quyển
đêm trở về ngày sinh ra…
Em biểu rằng em ♦ Mậu thầu
trèo lên cục thẹo chỗ đầu gối
đánh thức kỉ niệm máu me giữa trời đổ lạnh
khiến nó thành một hướng dẫn viên
lôi một lối chân trời về
Không Ai Có Thể Cứu Những Cơn Gió
một vài lần tôi thử đi qua núi một mình
khi trở lại tôi không nhớ đường về
trí óc tôi được nuôi dưỡng trong lồng kính
khi tôi già vẫn giữ vẻ nghiêm trang
Định mệnh cho quà
người đàn ông châm thuốc đốt đêm qua
khói quẩn vờn bất trắc
anh rơi giọt nước mắt cuối cùng
em lăn vào những chiều giông chưa tan
Sài Gòn ướt đẫm chông chênh
cơn mưa Sài Gòn
ướt sũng cái chông chênh
người khách lạ lạc giữa đại lộ Đông Tây
loay hoay tìm một hướng nhập làn
Không khí
không có tín điều
các con chiên đành quay về núi
câu kinh nằm ngạc nhiên kêu căn phòng thiếu hơi thở muộn
Người Thua Cuộc đọc Kẻ Thắng Cuộc
Chúng tôi có gần bốn mươi năm để làm người thua cuộc
Chúng tôi không viết hoa vì đã thua người thắng lâu rồi
Chúng tôi có hơn ba mươi năm để câm lặng không có quyền than thở

Bình Luận mới