Bài thuộc thể loại: Thơ
những thứ đến từ trung hoa
những ông già Noel đến từ trung hoa
có chiếc áo nhuộm từ máu đỏ
những món đồ chơi tẩm thuốc độc
phía dưới là súng trường
đôi chiện [lãng] xẹt
đứng xuôi tay: không thấy gì. giơ hai tay khỏi đầu: không thấy gì. xoay lưng lại:
cũng không thấy gì. rà tới rà lui.
Sáu / tám tháng 11 ♦ Ở đây
Đêm dài như một thiên thu
kia, em nằm giữa sa mù ngủ quên
hai tay vói tận cửu tuyền
tôi ngồi tróc xương, da liền liền tay
Symphonic Poem
Những người hay mơ mộng
là những người muộn màng
họ không suy nghĩ bằng cái đầu
nhưng bằng trái tim
Tạ Ơn
mây trời không phải là mây trời, và dòng sông cũng không chảy như dòng sông
nơi cuộc đời không có đối thoại và người ta sống bằng thói quen của loài chim không có tiếng hót
khúc sáng ở edina, minnesota
trận tuyết khai từ khúc đi xong xuôi, người đội nón
bên dưới mái hiên soi trật thấy vì sao xưa
dưới đáy hồ rùng mình kỷ niệm
trận gió đi qua đèo man khê
Những lời nói trước khi đưa tay vào còng
Ta đâu cần hét “Muôn năm” hay “Đả đảo”
Những thứ nghe oai nhưng rất dễ hiểu lầm
Lắm cái vĩ đại chỉ là đồ ba xạo
Mặt thánh hiền ai biết nó tà dâm?
Dù trái cấm mọc gai em cũng cắn
biết yêu nhau
trước sau gì cũng chết
muốn yêu anh
vì biết mai sẽ hết
Độc huyền ♦ Tiếng tiêu ngân dài
lác đác
ôm mệnh hệ ra đi
lắng trong những giao thời chủ đích
lo âu của em
một mảng tình
Đêm ấy tôi phải ngủ trên sô-pha
ngoài phòng khách
chỉ qua một đêm thôi
nó nhanh chóng đẩy tình cảm
giữa chúng tôi
Thu phản bội
Thu đang cháy rồi kìa
Lá chừng như phản bội
Mùa thu vàng tội lỗi
Rụng đầy cội xa chia
Jeanette – Hợp khúc số 8
La Maladie D’amour
Ảo giác trong mắt gã tình si
Bên váy áo lả lơi sống sượng
Ta ngây điên hương bướm điên
Lửa Lá Mùa Thu
Mùa thu đi và trở lại cuối hạ
vẫn mùa thu
Hãy để mùa thu hôn lên môi
lá mỏng vàng rơi cây lõa thể
Những trang sách ngày mai
Khi quyển sách lật sang trang
cho dẫu ta gọi tên nó là ngày mai hay một thứ ngày nào khác
vẫn chỉ thấy những con chữ quàng vai nhau
Một triệu chứng sống còn ♦ Chỉ sau khi đốt cháy…
Có gì rỗng hơn một cái tên?
Vì nó chứa muôn vàn tội lỗi
Có gì huyền thoại hơn vẻ nhỏ nhoi?
Có gì chông chênh hơn núi?
Xô bồ hơn những tấm gương soi?
Trò chuyện ở hiệu phở 2000
tôi thấy rõ tư sang kẻ tuẫn vì đ(ạo)ảng
hữu danh vô thực
kiểu triết gia với tinh thần là một liên minh
giữa người đọc báo chí và người đọc tạp chí
Quán tưởng
Những sinh hoạt hằng ngày có thể
giúp bạn quán tưởng và tỉnh thức
nếu bạn nhìn ngắm và thực hiện chúng
với đôi mắt hồn nhiên
Khúc gãy
nằm gối đầu yên bình trên cái nón lá rách
giấc mơ đất đai cộng hưởng với sự tắt thở
quần áo nhàu nát che miên man một đời đói rách
Tuyết đã rơi
Tôi mọc nhánh lên tôi
giấc của sự chết bị ruồng bỏ
Những cơn khát đói chưa bao giờ vô cảm
bên tiếng cửa nhà giam đóng sầm
Nhớ Ghê Gớm Những Ngày Phiêu Lãng Ấy
trên chiếc tàu thủy chạy bằng hơi nước của mark twain
tôi ngủ gục khi tàu chạy qua những hải đảo xanh non
khi thức dậy tiếc đứt ruột làm sao nối lại
thôi đành lấy chiếc gàu sòng tát nước trên chiếc thuyền vượt biển
thưa mẹ và quốc hội
khi nghe báo cáo và chất vấn về thủy điện Sông Tranh
tôi nghe chủ tọa phiên họp và các đại biểu cười thành tiếng
các cơn động đất còn rất xa nơi này
một chút khí trời
tôi đính chánh một bầu trời
tất cả những gì không vĩnh viễn thuộc về tôi
hơi thở. trạm dừng
như ăn ngủ
Nằm mơ hữu hạn
Ở quanh đây những tấm ảnh cong
To bản và tươi ngon và ngợp thở
Và kéo ta đi trên những thành phố mỏng như tờ giấy
Buồn vụn vặt sáng sớm
Tiếng khản cổ đòi tự do
Tiếng súng đáp vỡ toang lồng ngực
Lời con sóc thò ra khỏi bọng cây
Lời than vãn cùng loài người
Cafe vỉa hè ngồi tán gẫu
khi chuyển kiếp
đứng trước Phán quan ở tầng sâu địa ngục
hãy lộn ngược túi quần
tuyết đầu
lỗi mình nếu ai xem tuyết tới đây là xưa gá hẹn
tuyết chỉ bông lung
để mất vào sáng trải
mái nhà cây, chiếc bách gân xanh, bóng câu Tỳ Hải

Bình Luận mới