Bài thuộc thể loại: Thơ
Những chiếc gối tựa lưng màu tím
cơn mưa xóa đi mất lý do
tìm trở lại căn phòng có những
chiếc gối tựa lưng màu tím
Future Perfect
tôi đứng hướng dẫn cho cô
đúng tinh thần của hai kẻ loạn thần kinh
chỉ chực nguyền rủa hoặc
sát hại lẫn nhau
Giữa đất và trời
kéo màn che buổi tối
đánh rớt hai vì sao
quờ quạng tìm ánh sáng
đôi mắt chìm cõi nào
thanh trấn
trong hiên vườn những cây tràn mùa gió
ngọn đèn cũng được xanh hơn dẫu một mình
buổi sáng muộn, một thả xuống
lá xanh suốt
như thời ở thanh trấn
When I Return / Mai Mốt Anh Trở Về
The art of speech becomes a physical exercise
The talkative develop thick forearms
Nghệ thuật nói bỗng hóa trò lao động
Thằng nào nói nhiều thằng ấy tay to
Bóng đè bóng ♦ Bên vỉa đường đời
Những con Rắn già có mồng
cất tiếng – Gáy
ma quái
điệu luân vũ đồng tiền
Viết cho nỗi buồn
Bên cạnh hơi thở nồng ấm
cơn ho mãi khúc khắc
đất trời hình như quá tải
bội thực những tin tức chả lấy gì vui.
Về cái danh hiệu “Emigranten”
Mỗi một thay đổi nhỏ nhất bên kia, vồn vập hỏi mỗi người mới đến
Từng tí không bỏ sót. Không quên một điều gì và cũng không bỏ sót một điều gì
Và cũng không tha thứ điều đã xảy ra, không tha thứ điều gì.
Chạy ♦ Bám ♦ Thơ làm đêm trung thu
Ngày xưa dân An Nam ta gì cũng cười
Ngày nay dân Việt Nam ta gì cũng chạy
Làm ăn phải chạy
Làm quan phải chạy
tháng Mười
cứ nằng nặc bắt phải nhận
lấy “làm ơn đi . . . làm ơn
đi mà . . .” người đàn bà gần như van
xin tôi
ký ức mồi chài hư vô
ký ức khi nào bị đánh cắp
để nàng khỏi sống thực sau đêm
mây mưa vần vũ không gian trắng
bằng cọ pha lê vạn sợi mềm
tháng mười của cỏ
em trong vòng tay anh
dịu êm bật khóc
tháng mười ngạt ngào hương cỏ
ướt phai vết chân còng gió
Đêm thảo nguyên
Một kịch bản được diễn khá vội
của một ngày trời vẫn chưa kịp tối.
Bằn bặt ai tâm thức đã hoang vu?
Suối nguồn ra khơi
không có sự vỗ mộng bên mạn tuổi
giấc mộng tròn cũng cứ thế lăn đi
… và cứ thế lăn đi còn em góa phụ
Thu Đã Về Chưa Em?
Vầng trăng vành vạnh ấy
Bỗng gì co ro đêm
Những ngón tay thức dậy
Dạo trên từng thu em
Mùng sáu thật trăng
xin cúi xuống tạ ơn đôi hài nhỏ
như trăng vàng về thắp buổi buồn ta
như lòng gần
ngắn lại những đường xa
Mùa Trung Thu không gã Cuội
Hãy cứ ký nhiều vào
những khế ước lên cung trăng
khi mặt trời mỗi ngày đang vỡ rệu các vụn lửa.
Quả trứng gió
Một lần quả trứng gió cất tiếng gọi cô bé mỗi sáng vẫn đi
nhặt trứng cho bà—“Này em bé, đừng mang tôi đi,
hãy để gà mái mẹ tôi ấp thêm mười ngày…
giấc trắng
con đò đêm ngọ nguậy dưới lưng
3 giờ sáng em làm gì ngoài đường
tóc tai phờ phạc phấn son nhàn nhạt

Bình Luận mới