Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Quả trứng gió

♦ Chuyển ngữ: 0 bình luận ♦ 28.09.2012

 

 

 

Một lần quả trứng gió cất tiếng gọi cô bé mỗi sáng vẫn đi
nhặt trứng cho bà—“Này em bé, đừng mang tôi đi,
hãy để gà mái mẹ tôi ấp thêm mười ngày, tôi mong được đi lại
trên đời, ngay lúc này tôi đã thấy được con ngựa đang gặm cỏ trên đồng.”

“Sao có thể thế được?” cô bé tự hỏi. “Chưa quả trứng trắng hay nâu nào
nói chuyện với mình. Chúng không có gì để nói, trong lớp vỏ mỏng của chúng,
ngay cả khi ta nâng chúng lên trước ánh nến. Nhưng quả này
có một con mắt xanh lơ, và không khoác áo. Mình phải hỏi bà mới được.”

Bà già đã nhìn soi vào trứng gà trong bao năm nay
nên bà có thể thấy được bên trong mọi thứ. Khi đứa bé kể cho bà
về quả trứng biết nói, bà không bị lừa. “Đó là gió,”
bà khẳng định, “đang tìm cách chọc ghẹo những kẻ thành thật.”

“Không bao giờ chúng ta được để bầy ngựa cái giống một mình ngoài đồng
khi gió thổi xuống từ trên núi. Khi băng qua sân nuôi gà vịt
vào mùa đông, bà cũng từng cảm thấy nó, cứ len vào. Quả trứng không
vỏ là một sự ghê tởm. Hãy ném nó ra ngoài cho heo ăn.”

Đêm đó cô bé mơ thấy chiếc tổ trống không, và một con mắt xanh lơ
đang hát một mình. Cô vươn tay nắm lấy nó trong bàn tay cô
nhưng tay cô như cầm phải nước. Cô ném nó lên tường
và nó trượt xuống rồi nguyên vẹn trở lại, vững chãi trong lòng bàn tay cô.

“Không,” cô tự nhủ vào sáng hôm sau, và cô mở túi
chiếc tạp dề của mình rồi thả quả trứng lạ vào. Con gà mái đen cục tác,
còn con gà trống gáy lên. “Ôi, tôi không trông thấy gì cả!” quả trứng kêu lên,
nhưng đùi cô bé giữ nó ấm, và trong chín ngày nó cựa quậy.

Nằm một mình trong buồng nàng thức dậy trước ánh trăng mới lấp lánh
chiếu qua cửa sổ, và không còn lớp màng nào, lớp vỏ nào,
hàng rào nào ngăn điều nàng có thể trở thành. Sáng hôm sau, bà già
đảo mắt tránh cơn rung chấn bằng ánh sáng mà bà đang nhìn chằm vào.

“Đi đi,” bà nói, “vì chẳng còn gì giữ được cháu ở lại đây. Đó là con đường
của gió—nó luôn thổi, luôn muốn ở một nơi nào khác.”
Bà quay lại với ngọn nến của bà. “Tôi mong được ra ngoài đời,”
cô gái trẻ nói. “Con ngựa chờ tôi trên đồng cỏ.”

Con ngựa phi nước đại về phía nàng qua đám cỏ cao, và gió
nhảy từ tạp dề của nàng, vào tấm thân mượt bóng, bộ vó lồng lộn của nó.
Con ngựa rùng mình, phủ phục, và nàng leo lên lưng nó.
“Ta lên đường,” một giọng nói rõ ràng cất lên lúc này đã ở khắp quanh nàng.

 
Theo nguyên tác tiếng Anh “Wind Egg” từ trang nhà của tác giả Jared Carter.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)