Bài thuộc thể loại: Thơ
Con vọoc Việt Nam
nó chậm chạp leo trên ngọn dừa
ngọn gió thời gian bay qua bộ lông rủ rủ
mắt lóe lên tia hi vọng khó hiểu
hư vô sở hữu những chiếc đinh không gỉ
Từ năm 1900
Ta nhặt lại từng mảnh vỡ linh hồn rơi đâu đó
trên con đường không tên dựng lên tấm bảng cấm màu máu đỏ
trên khung cầu vồng màu trắng mơ hồ
Và trái tim của Wilde
thỉnh thoảng tôi đi ra biển
bằng chân trần mười ngón giao chỉ
tôi thẳng thắn made in giaochi
mặt trời biết làm gì khi bảnh mắt ra
từ khi chân đi không chạm đất
từ khi chân đi không chạm đất
đất như địa ngục
xa xôi
dẫy đầy đầu trâu mặt ngựa
Chuyện của vì sao rơi
đêm lên đầy gió chướng
ngôi sao vội vàng tìm bạn trong cuộc hỗn mang
và tóc em bay cho sao đậu đến đầu ngày
hà nội mưa nghe như tiếng gạo rang nổ trên chảo
Lũ con gái không như quạ
cả đời chúng cứ chốc chốc xanh xanh tím tím
lóa cả mắt
lúc nào cũng nô tợ ngựa non chỉ chực phi nước kiệu
Khoảng trống giữa lối về
Chẳng có một giới hạn nào rạch ròi
giữa lòng khoan dung và sự ích kỉ
Một nửa vẫn là một nửa lạc loài
chỉ có những túp lều xiêu vẹo ngả nghiêng
Gấu Tên Là London Khánh Vũ Họ Lữ
tôi đang muốn quit job và muốn rời khỏi
tôi chưa kịp làm gì cả thì london bước vào cuộc đời
bằng cách nghịch ngợm chui ra từ một trò chơi
Vũng sình
Nỗ lực hiện thực mình suốt cuộc chảy của mênh mông
Rồi trở thành món nhậu của đám bạn kiếp sau
Lũ bạn chưa từng mang ơn và trao ơn và nguyền rủa
Sacré
sáng nay nhặt trên bậu cửa tiếng sơn ca bị đánh rớt
có thể đêm mở tiệc ăn mừng
và anh đã tráng men cho mặt phẳng ngày sáng quá
stillLife
ngó chiếc bóng in trên tường gãy
gập
một cách kịch tính
cảm thấy đã tận thế và hết sức buồn nôn
những ô cửa màu rượu đỏ (closed space)
quyền lực của sắc màu
mùa nho chín trên những nẻo phố ầm ì tiếng ong
bay theo những đàn xe rì rầm NY subway vỗ cánh
Khuôn mặt đất sét
Nàng vẫn ôm gương mặt chính mình mỗi ngày
gương mặt đất sét
một ai đó
đã cố tình nhào nặn theo phiên bản riêng của họ
vượt sông ♦ trôi sông
mắc một quyển sách
tôi nhai từng trang giấy
ngáng một xác chết
tôi hỏa táng từng tế bào
bóng tối/máu/ánh sáng (elegy to…)
thế giới này chẳng phải thời nào cũng ảm đạm chia lìa chặt đứt
con người đến từ bóng tối/máu/ánh sáng
đọc trong đêm tăm một hừng đông
Thuộc về tháng Tư
rơi khẽ qua khe đêm lễ hội cỏ hoa
lòng thành phố tràn ánh sáng khoa trương
anh trút xuống đường những mảnh rơi của khói
bao ngày xưa hun hút chạy qua em
ngoài lề
bàn ghế lề đường quán cóc xe con xe đạp xe ôm
bia ôm số đề số đầu số đuôi trúng số tận số
chà đồ nhôm chôm chỗ ngồi chĩa điếu thuốc ké ly rượu zớt miếng mồi
cứ kể như được một ngày lành
Khi trời vừa rựng sáng
trên đầu đội nguyên cả cái tivi
– ấy
vậy mà không hề có chút cảm giác
biên giới
ở một nơi hòn bấc hòn chì đều được ném đi
sự sống trần truồng ảo giác
bạn văn khật khừ chui rúc vào nhau
trong căn lều bộ lạc
Di vật sau cùng ♦ Mặt nạ ♦ Tôi nói cùng tôi tháng 7
Ta vẫn còn lời di chúc
bỏ lại trên thuyền
tròng trành nỗi ậm ừ đi – ở
hay những bóng ma chập choạng rất lạ
Ô đề – người viết dặn
Viết dặn là một ông già râu tóc
Loang toang vui vẻ dáng vẻ uy mua
Pha toan tùm lum chút chi muộn phiền
Im lặng nói năng, nói năng yên lặng
Ma lực ♦ Em sẽ giữ ♦ Bồn chồn
Như gió trăm ngón gieo hạt giống
anh lao vào em,
hay, như mặt trời buông mình mỗi sáng
vào những vòng ôm hồ trần trụi nước xanh.
Cũng bình thường
tôi nghĩ đến hình ảnh mình đi chân trần về quê
trên con đường rộng
trải hắc ín
hơi nóng bốc nghi ngút khắp mặt đường
về thăm đinh cường chiều mưa ở burke
canvas lòa nhòa dày mỏng nhớ
gai nhọn đỏ nhức ray rứt xa
xám trắng trăng chiều ga đà lạt níu dốc nhà thờ
palette đi vạn dặm để chỉ vẽ một chốn

Bình Luận mới