Ta vẫn còn lời di chúc
bỏ lại trên thuyền
tròng trành nỗi ậm ừ đi – ở
hay những bóng ma chập choạng rất lạ
Lố nhố những cái đầu đen
rậm ri lời thì thầm
khóc khi vừa qua truông ải
bóng cứ lẫn vào hình ma chấp chới trên con nước
Những tàn tro cốt bay
qua từng đỉnh sương mù
những cánh tay tuyệt vọng vây vẩy
cố trườn qua từng chặng nỗi chia lìa
Sóng cả vẫn luôn nguyền rủa con thuyền chỉ bé tẹo
Lỡ ôm những mảnh đời
thôi thà đừng khóc
cũng chỉ một lần rồi thôi
Những chiếc lưỡi hái
sẽ giáng xuống lúc ta thật bất ngờ
Nghĩ mình âu cũng may khi vẫn còn ủ được mùi da thịt em
trong chiếc áo len đã rách
để còn cái mang theo sang bên kia . . .
Ta từng rõ những điều rất thật
như lớp vỏ nhăn nhíu xù xì
như màu thật của nhan sắc đàn bà
ẩn trong lớp mặt nạ diêm dúa
Nhưng ta chẳng biết mảy may
những ẩn dụ cố tình
những nỗi lòng thêu dệt
trên sắc màu của mỗi chiếc mặt nạ
Ánh loáng của thanh gươm lưu truyền
Và lời mật trên chiếc lưỡi người tình
trơn ướt và huyền diệu
đỉnh dốc của thách đố
đáy biển của tuyệt vọng
Thế mà ta vẫn mang mỗi ngày một mặt nạ khác
khi hăm hở ra khỏi nhà
Và vẫn thường lê gót trở về
với chiếc mặt nạ te tưa
Dục vọng thô lỗ
Lời bèo bọt bốc mùi trên tổ kén
Và trong mỗi bài thơ luôn là chỗ ngự trị
Của ít nhất một đàn bà
Những móng vuốt đã cào xước
Lớp sơn bên ngoài những chiếc mặt nạ quen thuộc
đã bắt đầu bong rã
Là một thằng tôi thật sắp phải hiện hình . . .
Chớ trói tay tôi
Chỉ vì những lời thơ vô tội
Tôi làm thơ chỉ để thở
Để khao khát giải tỏa cơn ngạt
Tôi làm thơ
Chỉ mong mang về cho mình một bụm gió
Chút gió trong lành trên cánh mũi em
Mùi Hoàng Lan
Đâu đó dòng sông tắm mát
Và chi chit những cành sim trĩu quả
Hình như em vẫn còn giữ tiếng chim hót
Từ âm vực của đá mài mại tiếng chuông ngân
Tôi nhớ mình chưa một lần
Đến với tiếng chuông ngân
Và nhớ chỉ một lần vuốt tóc em
Khi quanh đôi ta Tường Vy dậy nở
Tháng 7
Mỗi lần tháng 7 đến cùng những da diết cũ
Tôi lại trộm thèm đôi môi em lạnh
Như thèm một ly kem tháng 7
Trong vườn Hoàng Lan . . .
.