Rỉ rả từng giọt nước
có khi
gợi thương mùa mưa
lan man nhớ mùa hạnh ngộ
Đôi mắt rời
tiếng khóc khô quắt
nàng nhủ lòng
nương náu nỗi tạm bợ
Con đường vẫn ở trước mặt
cắt rời
mặc nỗi phù phiếm bên chồng
nàng vẫn đếm ngược
đời làm dâu trên hình chiếu cuộc hôn nhân.
Nàng vẫn ôm gương mặt chính mình mỗi ngày
gương mặt đất sét
một ai đó
đã cố tình nhào nặn theo phiên bản riêng của họ
bất chấp ý kiến của nàng
Và những vai diễn từ đó đã bắt đầu
thật kịch cỡm
cho đến lúc những giọt nước mắt bắt đầu lăn
trên khuôn mặt đất sét . . .
Tháng 6 mười hai
.