Bài thuộc thể loại: Thơ
Vẫn như vô tình ♦ Mê muội
Người chỉ vừa cúi xuống thôi sao?
Ta mệt ngất cả trời
Ai khảy dòng suối thiên thai
Solo ♦ Dãy Melody màu trắng
rồi giấc mơ cũng từ biệt đêm để đi tìm buổi sáng
bước chân mòn như chuyện Ngâu muôn đời cứ hẹn gặp
em từ biệt gối từ biệt chăn từ biệt cái ôm mình mỏi rũ
Cuối cùng cũng tới
con bò đến ngày hôm sau mới cười cho câu chuyện ngày hôm trước
còn tôi thì thì đến bây giờ mới khóc
vì em không còn ở trên lưng
Ghi chú lập thể
chòm xóm qui tụ, những nội cảnh, mái nhà, những đường máng xối màu chì, những vật cụ thể
những dạng hình cày xước – những quả đồi – đi-va đầu hói
Ngày mù, tôi quẩy rêu xanh là vừa
con mèo nhà hàng xóm bỏ đi 3 ngày, về ngủ mê rơi người xuống đất
con mèo nhà tôi chẳng bỏ đi ngày nào, cứ 0h ngồi liếm đêm
con sói đỉnh núi bên, trăng tròn, lại chằm chằm nhìn xuống vực thẳm
chiều về
nắng tắt chỗ nàng nhưng vẫn ngẩng cao mặt
nàng nói “. . . cảm ơn với câu
chữ
ông gieo vào lòng chắc chắn
Tôi Vui Thú Vì Những Lúc Một Mình
một mình tôi chở bình minh đi
như người tài xế xuyên bang chở hàng hóa nặng nề
nhiều ngày, ngủ gục trên tay lái
khi dụi mắt thức dậy thấy mùa thu đã về
Lịch sử làng tôi
Tất cả đã sẵn sàng
Có người mang đàn địch
Có người mang thau giặt
Có người mang nồi đồng
Thành phố mới ♦ Tiệc mới
Mỗi sáng mỗi ngày xác chuột chết
vất đầy trên đường phố: Trở thành
bộ mặt văn hoá của thành phố
háu ăn này. Xác những con chuột
Triptych
không loài vật nào sẽ không tái sinh
giữa man rợ và văn minh
Loài mẹ
đã mang cả nhà thờ tới
Chuyện của những ngón tay
trong lặng yên và ồn ã
tôi bị hỏa thiêu bằng câu chuyện của những ngón tay
ngón tay cười
khóc tiếng chim di đầy ngụy biện
Những cơn đau hình câu liêm
Mặc cho khuôn mặt một nụ cười
Nhân danh ao nước lã em tự phong hậu và đưa tâm hồn tôi lên đoạn đầu đài
Quả nho xanh thích chơi trò đốt hình nhân thế mạng
phổi, hà nàm
nạo vét vô tuồng phế thải
kiệt quệ đồng lân
kẻ cắp xuống chợ bần thần
đồng xu đỏ mà mắt tượng
Tiếng gọi
Nâu từng sợi lông và ám nồng mùi đất
Thơ tôi là con chuột chũi
Từ lỗ nẻ chui ra
Chôn giấu chốn thiên đường
Biển đã thiếp ngủ
hay hành tinh nầy vẫn thức.
Những chộn rộn của con chữ thơ
hay những chộn rộn của tôi.
Con lật đật màu hồng nhiễu sự
bữa nỗi buồn bỏ đi
không tìm ra cái cớ để cười cho những lỡ dở
nhúm gió chòm mây đi lạc cũng chẳng thấy vô duyên
Ikonostasis
Những nhà thương điên rực rỡ
nơi tôi sinh ra
và đứng không sống không chết
bầu trời này quá chậm

Bình Luận mới