Bài thuộc thể loại: Thơ
Tản mạn
Em muốn nghiêng mình về ngày trước.
Để chiếc lá đừng rơi
Để mắt người xanh mãi
Và người ơi, đừng lạ chính bóng người…
Khoảnh khắc
Nụ hôn rơi nghiêng trên góc cạnh thời gian
Khoảnh khắc bâng khuâng nối liền hai thế hệ
Trong màu mắt anh tháng năm chợt về
thời khắc thì cứ rơi
Lần này miệng ả đã đầy khói
tôi có cảm giác khói đang luồn lách
qua từng kẽ răng ả
cổ họng đột nhiên khô
Ai đó yêu tôi
Ta phung phí đêm bằng chất kết dính giữa miệng và lỗ nhĩ
Còn em và đồng bọn
Văng ta đi chỗ này chỗ nọ
Chế tạo ra một chuỗi hột những lời cáo phó
Để đeo vô cổ của con dơi biết bơi
lổn ngổn chưa chết
khi tôi cố tình lôi theo một đám chữ nghĩa
đặt tên cho từng sự cố.
đặt tên, cũng có nghĩa là tuyên án
chúng vài ngày dăm tháng nhiều năm chung thân
Không lời ♦ Nỗi khát đói hồn thu
Giờ nầy bên nhà
chắc gì em tôi còn thao thức
môi tình rạo rực trên mây
và ánh trăng lắm lúc
Ánh chớp
mùa nầy triều cường mấp mé con lộ hoàng hôn
thành phố dầm mình trong mùi của rác thối
sự ngứa trên da
gãi kịch liệt lên lịch sử
Lửa Dịu Dàng
tôi nhấp nháp tiếng mật ngọt nàng như lời côn trùng thấm vào đất
từng lũ gió hạ áp vào lưỡi
lửa thiêu đốt cổ họng tôi
Mỹ Sơn chiều mua tím
chiều Mỹ Sơn đầu mùa mây khóc
ai ngồi bứt tóc đan thòng lọng
treo cánh hoa tình trên mỏm đá thiêng
Như một mùa thu
Ngày đã từ đêm trắng sinh ra
con chim nhỏ cũng vừa khai sinh tiếng hót mới
sơn ca hoài thai từ những ngày tháng dại
Tiếng cú
và, chỉ trong một nhịp thở, bị lấy mất
bởi ngàn sao. Nhưng, còn chút hy vọng
từ giữa chỗ mịt mùng đêm đen đó,
Cùng buổi chiều mùa xuân
tôi như chiếc lá mùa xuân
tích lũy sự sống
sẽ rơi theo đường cong
khi linh hồn no đầy tự do
và già dặn như hư vô
Cuộc chiến
anh tạo ra em
bởi em là xương sườn của anh
em đẻ ra anh
vì anh là tinh dịch trong em
Graffiti
Dán ánh chớp lên mặt tường câm lên ngả mây chiều kiệt xác
Lên ngõ sâu không kẻ thứ hai cùng đi cùng về
Tiếng mèo trửng đêm trên mái nhà thấp
Tri kỷ gọi nhau bên kia cầu vồng mờ tắt
Xôi thịt trầm ngâm
Tôi thần dân tôi
Lăng tẩm tôi
Ồn ào một cách súc vật
Khi muốn được biến thành khúc dương cụ vĩ đại để thảy vô cái huyệt lớn hơn cả ý niệm của tôi
cổ tích xanh
trong khi người người đang hồ nghi
ngoài kia bể nấc cục
. . . . . . . . . và bóng tôi tức thì đổ xuống
hỡi ôi! con đồng &
Những bài thơ trong thời lưu vong
bỏ dở câu thơ đang viết, trong đó tôi tố cáo những kẻ
đã chuẩn bị một cuộc chiến
có khả năng
tiêu diệt
lục địa, hòn đảo này, dân tộc tôi, gia đình tôi và tôi
Vẫn những cơn đau khác…
Nửa mặt chìa ló núp lén
ngày trấn áp đau buốt luật biển đảo
xâu chuỗi lại giằng xé đau rát từng cơn mộng du ngày
Sài Gòn
Em ẵm nhục thể của bầu trời
Đi qua những cơn đột khoái giả định
Em vô sinh như cái lỗ bự nhất trên miếng đất mang hình dáng đàn bà
Có thai những thứ thiêng liêng không bao giờ đẻ
Em đã hiểu vì sao
và đám trẻ con
cái danh dự leo lên sàn chứng khoán
đồ thị của thầy
còn lại những đường cong
Thoắt, đêm đã sắp sửa…
ánh chiều tà đã rọi qua ô cửa
(hừm) tôi ngáp một cái
cả bầu trời nắng
mới chịu trụi

Bình Luận mới