Giờ nầy bên nhà
chắc gì em tôi còn thao thức
môi tình rạo rực trên mây
và ánh trăng lắm lúc
khẽ nhìn qua cửa sổ
không lời
Giờ nầy bên nhà
Chắc gì em tôi đã ngủ vùi
Ly cà phê giờ nầy
Chắc đã pha bớt đắng
Đêm qua trắng đêm
Em bảo chỉ vì mưa
không lời
Vẫn giờ nầy bên nhà
vườn mơ ai chín tới
rụng đầy mộng thiên hà
để từng ngón tay của lá
cứ chạm vào từng nỗi nhớ bâng quơ
khi nắng bên nầy vẫn chao dao
chẳng biết đâu là nhà . . .
không lời
Nửa đêm
mặt trời dựng tôi dậy
bảo rằng từ nay tha thứ tôi
cho dù trái đất vẫn chưa hề nhật thực
hay lâu nay chưa từng biết nguyệt thực bao giờ
Tôi khát đói em
Tôi bội thực giấc ngủ
Tội nghiệp
những ham muốn ngày tháng cũ cứ phiên dần
thành cánh rừng ham hố
Vậy mà
có lúc tôi ngồi dưới một tàng cây cổ thụ
cứ như ngồi chờ sẵn dưới giá treo cổ
man mác
những lời trách móc tận kiếp nào.
Vậy mà
giữa lúc tôi khát đói em kinh khiếp
cả rừng rụng lá cành trơ xương
Đứng bên trời úa vàng trơ trụi
nhìn lại mình
vô chừng khát đói cả hồn thu . . .
.