Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

thời khắc thì cứ rơi

 

 

 

Tôi chìa bao thuốc
ả rút lấy một điếu đặt lên miệng
nhón
rút thêm điếu nữa để xuống bàn

Tôi kéo ghế ngồi
diện đối diện thì đánh rơi hộp diêm
tính buột mồm văng tục
liền ả cúi nhặt nó

Không ai nói với ai một lời
nhưng
chả hiểu làm sao(!) chính ả cũng không thể đốt cho điếu thuốc
cháy
tôi phải kêu “hừm, gió dữ!” đồng thời giương mắt nhìn
nhìn

Lần này miệng ả đã đầy khói
tôi có cảm giác khói đang luồn lách
qua từng kẽ răng ả
cổ họng đột nhiên khô
khát
bật ho khan mấy cái trên nguyên mảng nắng
thực chứa chan

Ả xì chút không khí đằng mũi
tôi đứng dậy phẩy tay lia lịa
. . . hệt như điên
gió từ biển thổi tràn chỗ ngồi

Vừa khép váy ả hỏi “ông
tại sao lại chơi dao có ngày đứt tay?
tôi chúa ghét điều đấy
nhá!”

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)