- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

thời khắc thì cứ rơi

 

 

 

Tôi chìa bao thuốc
ả rút lấy một điếu đặt lên miệng
nhón
rút thêm điếu nữa để xuống bàn

Tôi kéo ghế ngồi
diện đối diện thì đánh rơi hộp diêm
tính buột mồm văng tục
liền ả cúi nhặt nó

Không ai nói với ai một lời
nhưng
chả hiểu làm sao(!) chính ả cũng không thể đốt cho điếu thuốc
cháy
tôi phải kêu “hừm, gió dữ!” đồng thời giương mắt nhìn
nhìn

Lần này miệng ả đã đầy khói
tôi có cảm giác khói đang luồn lách
qua từng kẽ răng ả
cổ họng đột nhiên khô
khát
bật ho khan mấy cái trên nguyên mảng nắng
thực chứa chan

Ả xì chút không khí đằng mũi
tôi đứng dậy phẩy tay lia lịa
. . . hệt như điên
gió từ biển thổi tràn chỗ ngồi

Vừa khép váy ả hỏi “ông
tại sao lại chơi dao có ngày đứt tay?
tôi chúa ghét điều đấy
nhá!”

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh