Bài thuộc thể loại: Thơ
Hành hình một giấc mơ
và hình dung lũ chuột lúc moi hang
Nghĩ mình cũng dị hợm. Trên đời còn thiếu gì lũ chuyên moi móc bằng đầu.
Cả một tiền đồ nào thấy hang
Mùa hạnh ngộ
Montmartre xa vời năm tháng xôn xao
Mùa Lilas tím sắc muộn màng
như nỗi buồn của Satie giờ đã cũ
Ngày mùa đông ngủ quên trong giọt nhớ dương cầm
A Golden Fall in the Old Town / Thu vàng phố cũ
He wants to ask
how many shifts life must go through.
The train moves on and lingers at no stop,
yet all those flowers or butterflies still stir
hành tinh cánh sinh
hôm nay nơi ấy đổi tên đổi múi giờ
mặt trời quay lưng về phía hành tinh hoàng tử bé
nơi Tolstoi và Dostoyevski thân thiết hơn họ hàng
người đàn bà cuối cùng trong vòng hệ lụy đang mang thai
Em ♦ Hãy xa chàng
Em trần trụi
Không mục đích
Ráo hỏi tàn tạ
Thản nhiên như tiếng vỗ mông
Đều đặn giữa bóng đêm nhân đạo
Tội Nghiệp Jack Khi Lái Xe Trở Về Một Mình
nửa đêm trái tim tôi giật mình thức giấc
hình như chỉ mới vừa chợp mắt
hay là con mắt còn thức từ buổi chiều
ngó chằm chằm vào trái tim bị cảm cúm
Những hạt nắng vụn trên gương mặt em
dưới cái nắng hắt hiện tại
ký ức nhặt được trên tán lá của những cây trứng cá bên đường
Cạnh những biệt thự được nhốt bên trong bờ tường
biết được
tôi vốn không thích nghệ thuật trình diễn
nhưng tôi lại thủ vai một người lính thất trận miền Tây Cao Nguyên
chuyện tình cảm, không phụ đề
Tôi chỉ vô bản đồ việt nam
nói “ít nhất tao vẫn còn nơi
chốn
hòng nhớ về . . .” nàng cà giỡn
Chân dung kèm bình luận
Đây là chân dung một người đàn ông tôi biết.
Hắn ngồi tại bàn, tờ báo hắn mở.
Đôi mắt lắng đọng phía sau tròng kính.
Bộ vét đẫm ánh lung linh rặng thông.
Không còn lựa chọn khác
Gió cát đêm nay hứa sẽ thốc qua chỗ tôi
sẽ dựng thành bão dữ, trong bản tin khí tượng vừa cảnh báo
Tôi chỉ kịp dựng lại trịnh trọng cổ áo
như lịch sự đón chờ
Buổi kinh trầm
tiếng gọi tìm huyền thoại của hối thúc lương tri
có vài người mượn đời nhau như thế
trời vì đâu mà sám hối
nghĩ, khi mới chớm thu
tôi gào lên, đánh thức cả hồn việt đương mê ngủ (nơi tôi)
Trong khi người dân ở xứ sở này, họ
(thẩy đều) hết sức bình dị…
Mấy đời biển cứng
Có ai đứng trơ trọi trong thung lũng chó
Giọng hú của dân thiểu số
Vỗ tay xuống thần kinh của cát
Làm rối tung hiểu biết
Mây ngàn và valse cũ
tôi dắt mình ra khỏi cơn say đêm qua
những câu hát đêm nghiêng người làm vai trầm hằn lên dấu tích
tôi và đôi mắt xếp hàng trên con đường góa bụa
Những nụ hoa ngày cũ
một tiếng vọng chưa ra khỏi ngày hôm qua
không ai nghe thấy
từ vực quên những nỗi buồn thức dậy
nguyên dấu bi hài
Cánh vạc buông tay
Khỏa mình. Rên chút tàn tro
Đặt cược nàng qua ải khuya nhón
Hé môi vục nụ vào trăng mật
Lông tơ mịn. Ngọn mà mượt lả hồn
[họ đã nói thế] chậc!
bọn tôi bay ngợp bầu trời
lắm con mỏi cánh
rơi xuống tấm thảm nhung của lưu đày
nằm chen cạnh những bia mộ đã di dân từ kiếp trước
Thành phố ♦ Thung lũng nằm sấp
Mắt trời như mắt trẻ
Giữa những chuyến xe
Bập bẹ học tiếng kêu the thé
Của những nhà sưu tập luận điệu
trong lúc nghĩ cái nhan cho bài thơ
nghe tiếng bước chân ấy có vẻ
trĩu nặng sự sống còn
của kẻ ngủ lang trở về
“à!” ngày đang trôi
Đêm mất ngủ ở Đà Lạt
Quờ tay tìm gói thuốc đầu giường, bật lửa
Cơn váng vất sau cuộc ân ái
Sợ nhất tiếng mèo gào tình
Và tiếng em thút thít lúc chia tay

Bình Luận mới