Bài thuộc thể loại: Thơ
Ngày 23 tháng 5 năm 2013
Con Tủ Nhơn sống như chết bám lấy nhịp tim và hơi thở
theo trái đất xoay rất nhanh.
Giống Tủ Nhơn càng ngày càng ít
lâu lắm mới thấy một con
xoay
các vòng xoay dịu dàng như nỗi nhớ
gió từ các ô cửa nhìn qua bên kia…
trôi
chiếc lá vào trong màu diệp lục
lời yêu lưu cữu
từ buổi sáng này, cơn chấn động màu xám đã dày vò anh, hợp âm cầu kỳ nhất của điệu Bossa Nova thận trọng trôi đi. hơi ẩm có chu vi hẹp, thức dậy bên màng phổi ánh sáng, anh tự thú trước gương, sự xê dịch quá nhanh của cơn nhiễm trùng làm chúng ta mệt mỏi
Nghệ thuật của sự chậm rãi
tôi nhai nỗi tuyệt vọng thật chậm
như nhai giấc mơ
để luôn luôn canh thức
cùng những khoảnh khắc trong đời
phút giây tôi yêu Thơ
người ta hay triết lý về Thơ
bằng những ảo hình siêu thực
tôi làm Thơ như con chó đực
Rạn nát vết chân chim
Khi ấy, con thú hoang kịp liếm láp vết đau, kịp quay
lại đúng nơi nó vừa tỉ thí. Vệt sáng một mất một còn.
Vết cắn hoắm sâu nơi cổ, máu vẫn tuôn đổ…
Một đêm chẳng hay ho gì ở San Pedro của Thế Giới
Tối nay
chắc tao đếch nghĩ ra được bài thơ nào hay ho
và dĩ nhiên là
chuyện của tao
Khái Niệm 20, 19, 21
những hàng cây bị đông máu cần mẫn nở ra từng chùm gương mặt
tôi đã khóc suốt đêm bằng cái cuống hoa trong cổ họng
tờ phim chụp cắt lớp của dự báo thời tiết nói rằng tôi sẽ rụng vào ngày mai
đầu tháng sáu. mười ba
ông Ngu Yên đặt câu hỏi
làm thế nào để giết một thi sĩ
kẻ loạn nói: thì cứ cho nó một phát súng
điển hình là…
như thế
chân dung của một khuôn mặt chỉ là một tờ giấy trắng và
sự nhăn nhúm nào đó [năm tháng, thời cuộc, đời sống…!] chính là những nét
hụt hơi
thong thả xuống từ một đại ngàn xanh xao
vén lưng chừng mây em tạ tội cùng anh ngày tận thế
quỳ giữa bao la
âm ấp mùi hương thổ huyết
đêm B52
cơn đau lại về gõ cửa
đêm tôi đâu đã khép
mùa xưa đứng đó trong mưa
trên tay ảo hình lửa gió
Con đường… ♦ Hãy nói ♦ Cánh rừng nấm
Ngày tàn nhanh bóng soi lạ nhảy cao mái nhà
ai cô quạnh nhìn ra phía trước
đôi mèo đen vẫy đuôi gào khóc hòa giọt mưa đêm
Tuyệt thực
(tặng Cù Huy Hà Vũ)
Tim anh đập chậm lại
Máu anh chảy chậm
Thời gian trôi chậm hơn khi có người nghĩ về đất nước
Đông muộn ♦ Dục sắc
Tôi
Hứa (một mình)
Dù cứng xanh hay ngún đỏ,
Đêm vẫn trỗi mầm tình, chờ riêng em, ở đó,
tống giam một nỗi quên
Cái chết ngầm neo vực
Khu vườn thanh xuân hay pháp trường?
Treo đầy những đầu lâu tuổi teen rỏ máu
Chẳng có lấy chút ảo vọng nào
kể chuyện. đêm
đêm xuống trần truồng
bên ngoài hai vai
em cứ đứng. hiên xưa thuý
đã đi đành lòng đã đi
Lời. Tôi Nhặt Jazz ♦ Cơn Khát Đói. Carolyn.
Và em chết
Trong tiếng dương cầm trùng khơi
Khi ấy
Vô biên ở một bên
bài gởi thi sĩ
Sau khi bạn mất rồi
Chúng tôi ngồi bên nhau nhớ lại
Lời nói đẹp anh dành cho vài người
ký tự
Trong tiếng hót phơi nhiễm ánh sáng
con chim khóc về một hội chứng mất ngủ kinh niên
người ta đã bí mật cấy vào gốc cổ thụ những phức cảm của thời tiết
Một Nửa Chiêm Bao
sợi chỉ nứt ra… tẽ hai hàng mỏng thật mong manh
bàn chân trắng mượt… nuột nà đến xanh xao
bàn tay xoa xoa lên chỗ có vết chấm thật nhỏ… đo đỏ
Và. Giữa bầy ngựa hoang
Dẫu không muốn nói cuối cùng
Cơn huyễn mộng thêu dệt
ở ngay trước cửa lỗ tò vò
Trước Giờ Nhà Thơ Về Trời
Con trăng tròn kia đang cách tôi
vòm cây lá ướt
Và cách anh nửa vòng trái đất

Bình Luận mới