Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Một Nửa Chiêm Bao

 

 

 

Tôi băng qua cánh đồng đi vào nửa giấc chiêm bao
lá cỏ mịn như tơ ngóc đầu hôn lên gót chân hồng nhè nhẹ
vạt áo lụa nghiêng mình ngơ ngác
sợi chỉ nứt ra… tẽ hai hàng mỏng thật mong manh
bàn chân trắng mượt… nuột nà đến xanh xao
bàn tay xoa xoa lên chỗ có vết chấm thật nhỏ… đo đỏ
khát khao,  phấp phới như dải lụa đào thèm ánh nắng
trên đỉnh tương tư núi!

Tôi băng qua ngọn lửa đi trên vết rạn đời mình
ánh lửa vẫn bập bùng nhảy nhót trong mắt,
trên môi, trên tóc tôi dài như suối, trên da thịt đẫy đà,
bất chợt chạm phải đôi mắt sững sờ soi mói… đêm Xuân,
có cơn oi bức hành hạ thể xác, chiếc áo ngủ được
ném ra khỏi bàn tay, như thế đó… như thế đó.

Tôi băng qua bãi sa mạc, bão cát thổi bừng lên cơn lốc xoáy
những hạt nho nhỏ trên môi, quấn vào cổ len lén vào ngực
nhột nhạt đến nghẹn thở, thấy mình rơi đi… rơi đi
thế giới im lìm,  tắt lịm, những hàng cây khô trơ trụi lá
khép mình vờ xoay mặt, gió khẽ rung lên từng cung bậc
tình yêu! chướng ngại vật vứt đi chung quanh thành bức
màn the che giấu vết nứt vừa bùng cháy.

Tôi băng qua màn đêm chạm phải bức tường
lành lạnh, giọt mồ hôi chảy dài trên ngực,
tôi ngửa cổ cho nụ hôn gần hơn nữa… gần  hơn nữa
quằn quại, lâng lâng tan dần vào cơn mê!

 
May-27-13

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)