Bài thuộc thể loại: Thơ
12 giờ 14 phút ♦ mãi mãi huyền thoại
tôi di di ngón tay. tợ giết con kiến
nhưng
không con kiến nào. ở đây
đấy. cách tôi cưỡng lại sự thôi thúc
thứ đến
thứ đến là gì không nghe nói
chỉ thấy bơi bơi một khoảng đầy
chỉ nghe bóng tối ôm chìm lỉm
rờ rẫm. va mình một ngón tay
Galatea
Mình sẽ gặp anh chàng trong quán cà phê (bọn chúng hay lai vãng ở đó),
đứa con trai có gò má nhọn như dao và đôi môi như mũi tên hình trái tim của Cupid,
Trưởng Nữ ♦ Di Dân ♦ Hè Sàigòn
Ở xứ này họ nói tôi sẽ chẳng bao giờ xinh, nhưng tôi muốn mình
đẹp—
Cái đẹp kinh hồn làm đàn ông phải chết,
cái đẹp dấy khơi ngàn chiến hạm.
cây cầu
ở đó phía cây cầu mỗi lúc những dòng người qua
bạn nằm xuống nối những miền ký ức
vụt khỏi tầm tay nỗi nhớ
Thỡ
làm thơ là thở
không đúng, phải là thỡ
hít vào bụi bặm vi trùng
thở ra cho máu đỏ, dặn dò tim đập canh thức nỗi buồn
Những nường gái nọ
Họ đã nói về
Những điều cái chết thấy: bình minh dạng sợi
Cây đàn guitar dựng đứng
Như một tôn giáo
mùa thu ở lại
trên thân thể ta có những vết bầm đã đến từ bấu víu
tình yêu
ôi những cơn điên
mùa thu buông xõa
thị trấn mùa thu ♦ hư giác
người đàn bà với căn bệnh loạn dưỡng chất trắng não đã đem những giọt máu của mùa thu vào thính giác của loài thực vật tạo ra mây. những đám mây đó luôn biết cách trở nên cuồng nộ hay tái sinh âm thanh đã chết. tôi đến thị trấn vào buổi chiều…
Làm Sao Yêu Một Lữ Khách Thời Gian
Đừng.
Hay ít nhất, tìm mọi cách để đừng yêu – làm gì thì làm,
đừng theo cái anh chàng bàn tay đầy cát bụi sao trời,
cứ nắm tay mình và hứa sẽ đưa mình bay xa.
vằng vặc nhân dáng
ngày và đêm như thể
vây phủ thơ không lối ra
khi tâm thất tôi còn lêu lổng bên kia mặt tối của trăng
thì em bên đây
Tấm áo thơ rách nát
Một khi ngôi đền ở giữa trái tim
phát cháy
Câu hát ầu ơ bốc lên
thành khói nghe rõ từng thanh âm.
trốn
trốn tiệt những đường cong
rầu lòng bố cáo thất tung ánh sáng
cày cục giống con nòng nọc xoay tròn một đời lắt léo
tá lả tình nhân neo đơn
Cánh đồng ô liu
trên cánh đồng ô liu Newhaven
muốn viết câu thơ
xanh biếc tôi cánh đồng ô liu dịu dàng trĩu quả
nhưng sợ ai đó gào lên
Chiến tranh ♦ Khi chợt nhìn thấy em ♦ Tổng quan địa cầu
Tự trang bị cho mình
Một thứ khí giới bằng đất sét:
Chính Nghĩa
Con chó từ phía quyền lực
Xông tới…
thói đời… ♦ sang sảng… ♦ sinh hoạt
hôm kia có một đóa hoa
mỉm cười. rồi đi mất biệt
nhà ở chốn nào không biết
người ở với nhau rất mệt
Hoa cúc chết
Bóng tối của tôi, mùi khét từ đám cháy cũ, những con chim kí họa bay lên
giấc mơ không xương sống đậu trên phảng gỗ
gương mặt bong ra đầy vết ố
Đừng viết sử thành thơ
Đừng viết sử thành thơ, vì vũ khí chính là
Sử gia. Và tên sử gia chẳng hề ớn lạnh
Khi đặt tên nạn nhân và chẳng buồn nghe
Tiếng đàn thùng kể lể. Và lịch sử là liều thuốc mỗi ngày
ngưng bích
dáng đứng lầu xanh
trăng đầu thềm biệt lệ
bâng khuâng ngùi thịt da cung cúc
nếp đan cọ gần. thiêm thiếp…
buổi sáng xâm xoàng
hệt mê cung (vũng nước đái
ổ gián!)
tất nhiên nàng đã lập gia đình
đọc chả giống bài thơ- đúng không?
Thơ đầu mùa thu
Nếu giả vờ rằng sau những rặng cây xanh mờ ngoài cửa sổ
là giòng sông phù sa nặng đỏ từ ngàn năm nơi mặt trời mọc
Nếu giả vờ rằng dọc những triền buổi sáng
Espresso ♦ Dạ khúc
Cà phê đen được dọn ra ngoài trời
giữa đám ghế bàn lòe loẹt như sâu bọ.
Những món chưng cất quý giá
đầy sức mạnh ngang với Có và Không.
Ngày 13 tháng 7 năm 2013
Máu vẫn nhiễu
đỏ suốt thời gian
đỏ từng bước
vết thương đau lòng, cứ mãi mãi đau lòng

Bình Luận mới