Bài thuộc thể loại: Thơ
Già Nô-En Giả
Tôi mặc y phục già nô-en
mang nhiều râu cho nặng thêm nỗi niềm gục mặt
vác chiếc túi đầy đồ chơi trống không
khởi hành từ nhà hộ sinh đến nhà xác
đêm bình yên, thiên chúa
khi nào trong tôi sững sờ
những sắc màu đóng băng
những ký ức nhạt nhòa
cây đứng yên chờ gió
Từ mùa đông tôi thấy
bóng lá rơi tối tăm mặt mũi
người bán thảm ngồi không nhúc nhích
mùi hương của họa tiết nở ra dở dang
thành phố phục chế thành công mùa Đông
giọt máu
mỗi ba trăm sáu mươi lăm ngày
tôi chậm rãi làm người
mỗi thế kỷ vùn vụt
giọt máu qua đời rồi tái sinh
Thử
Sáng nay thức dậy rất sớm. Thèm cà phê nhưng làm biếng pha. Mở emails. Thấy tin anh vào bệnh viện cấp cứu. Nhìn bên ngoài. Trời đen 3 giờ. Trăng lưỡi liềm mỏng hí. Nhìn như mắt kẻ gian.
Gian ác. Lim dim. Tự sướng
Thơ là…
Đâu có ai ngờ những bài thơ đều mang giới tính
Chúng bọc tâm hồn
Chúng lồng nhân cách
[Cũng có loại nhân cách bất nhân]
mây bão
có thật bông phèn nở hoa đá
khi trại săn đóng cửa truy lùng
những tin sách đã trở lại dạng bình thường
khi mùa bão chữ đi qua
chàng và giáng sinh cùng đến một lần
giáng sinh, nghe như một tiếng chuông rơi xuống đập vào một tiếng chuông khác, từ trên cao rất cao. sẽ không còn thì giờ cho những ngôn ngữ phức tạp hoặc cố gắng làm ra vẻ phức tạp để thấy mình phức tạp. những ngôn ngữ đơn giản dễ hiểu nhất…
Đôi mắt lụa
Ngôi nhà bên kia sông
đèn thắp đỏ góc trầm tư muộn
Ai ngờ ta vẫn chia nhau
mảng ngày qua nham nhở
tư tưởng & sự giải tỏa
hân hoan những gương mặt người theo đường bay gió lú
ngôn từ mọc chân loài côn trùng bò qua cơn mộng du
thời gian hội chẩn từng con chữ mất ngủ kinh niên chờ ngày thổ huyết
Những cánh của mở ra tháng Mười Hai
Bóng râm của giấc mơ tàn tạ đi vào âm thanh ban mai
những người trong tiểu thuyết tóc dính đầy bụi bặm
với một lời chỉ dẫn, họ bay suốt mùi hương của thời gian
Chỉ Còn Vài Ngày Nữa Là Đến Giáng Sinh
tiếng nổ của bình nước nhựa hết nước
khơi dậy một ký ức quen thuộc
những ngày giáng sinh không có thức ăn
bốn trụ
làm sao thở được trời
trong lòng giương địa ngục
một đốm lửa ngoài cơi
không chừng bay mất hút
Phim lạ
Bài tụng ca cho thất bại của tôi mở đầu như một cô gái thức dậy trong mơ
chợt nhận ra bề mặt giấc ngủ của nàng trên đám mây không chải chuốt,
Đêm chờ lão Santa Claus
đòi buôn mặt trời
trong cái thúng . lủng.
đòi vớt ánh trăng
trong bọc nylon tái . chế.
Em có đau không?
chúng ta đã đánh bóng
nhau
khá kĩ (chỉ vì lo sợ viển vông
rằng. sẽ trở nên thứ đồ
cổ lỗ sĩ!)
Khi làm thơ
Hồn chưa đứt lìa theo những phương chữ
Phương chữ tán tụng thiên cổ
rụng xuống
Rụng xuống càn khôn
Sếp lên cao ♦ Chúng ta là những kẻ được việc
chúng ta là những kẻ năng suất cao từng mang cao vọng đi trên dây cao
giữ thăng bằng chồng giấy trên đầu
không có lưới bên dưới
Quày quả miền xanh
Từ miệng cái giếng sâu
anh vẫn cố múc và gom đủ
cho riêng mình một tháng chạp
Hay bất kỳ một tháng giêng nào rất thuần thành.
Ngày lạnh
mắm môi chỉnh nước
ấm thêm
trên mặt gương lớn. bỗng chốc
nàng trở thành chiếc bóng lơ lửng

Bình Luận mới