Bài thuộc thể loại: Thơ
Những chiếc bóng. hỏng hóc ♦ Vệt tro mất tích
em biết rõ
(nhưng cứ hay giả vờ) rằng
do thời gian lao vụt qua
hay do thế giới. của những hạt bụi nhỏ
Gàu sòng
Những người đàn bà múc nước
Múc nguyên khuôn mặt mình
Tôi không hiểu vì sao sóng lại treo ngược
Chiếc gàu sòng Bắc Đẩu trân trân nhìn xuống lặng thinh
ghi lại ♦ bão ♦ tình cờ ♦ cảm giác
crazy glue dán vào sao bịt miệng
tung tóe nhạc hiệu mùa giao hưởng
không. cái rét vẫn từ triệu triệu năm
con người chưa đủ thú lông
vẫn còn ở lỗ
Ngụ ngôn tháng ba
ngư ông thả lời chúc lên trời
bỏ mặc đàn cá quẫy tung trong lưới
sóng gầm gừ
nắng tháng ba gắt gỏng ở trên cao
loài hải âu cất tiếng hát về một bài ca viết dở
Tra Cứu Thơ Theo Sách Đã Mất
Trong vương quốc thơ
người trò chuyện bằng thơ
làm chính trị bằng thơ
buôn bán bằng thơ
tất cả sinh hoạt đều bằng thơ
Nghĩ về chuyện tình
Là người làm thơ chuyên
nghiệp hễ mỗi lần có
ý định làm thơ tình
thì lập tức tôi cứ
Soundtrack ngày mưa phùn
Cơn ho mỏi mệt của thời gian về quanh cửa
khi tháng Ba bắt đầu ăn từng lộc non trổ hồi hộp giữa giấc mơ thời tiết
câu chuyện em kể nở e ngại trên một đại dương bóng tối
Sự Kết Thúc Luôn Luôn Bị Nứt Rạn
tôi rất muốn đấm vào mặt kính
dĩ nhiên là không dám
bàn tay tôi đưa lên nửa chừng
rồi đấm vào mặt mình
Bức Tử
Tôi được bươi ra và thổi lên
từ đống tro tàn của một cuộc sống nhạt
bên chàng tôi sáng rực và nồng nàn
quanh chàng tôi hồn nhiên say đắm
Cosmopolitan London – Paris – New York – Tokyo
Em ơi
Từ nay trong đầu em đâu còn biên giới
Như tổ tiên xưa phơi phới giữa đất giời
Như bầy người vượn chưa hề biết mình là những kẻ loạn luân
‘những việc vô công làm miết miết’
lúc tìm kiếm quả tình
đôi khi nghe ra nhiều
truyện sự thể mặc dù
đã được báo trước rằng
Chôn chân
người đàn bà bóng đêm ngồi uống ly rượu mặt trời
lắc xoay càn khôn lặng cười khoái trá
này những con người cứ hành hạ nhau thỏa thích
mà không biết thời gian quá ngắn cho những yêu thương
Portrait ký ức
Những bầu trời xám kéo về che kín giấc mơ
anh nằm giữa một ký ức bị thổ huyết
bóng người mọc cánh bay khỏi ngôi nhà
chỉ còn lại những bậc thềm đầy tóc rụng
Tình khúc
Khỏa thân
Ghế bành tụt lõm
Anh biến thành cơn mưa vàng dát óng ánh lên ngực
Anh biến thành làn khói xanh ôm ghì thiên thể
Không Có Gì Quan Trọng, Chỉ Là Ngày Sinh Nhật Của Simone de Beauvoir
Nắng / mưa / tuyết / tiếng hát / Simone de Beauvoir.
Gói cả Paris.
Ra gửi ở bưu điện đầu đường Rue Saint
Dominique, chẳng hạn.
Theo lao ♦ Minh họa
Trong cuộc hành hình
Trình ra tác phẩm
Chẳng có chữ cuối cùng
Phần bình luận
Thuộc về người mù chưa sinh ra
Đồng thoại tháng Hai
Lời khuất tất của một cánh bướm mất đường bay
trở về trong khuôn mặt của sương mù đã tan rã
tháng Hai hoảng hốt trút lá
để mặc nỗi buồn
dường như có điều gì đó
sắp sửa trong veo
sau khoảnh khắc ban đầu rất chật
là tiếng nấc
Sổ Lồng Đi
có gì khó???
muốn mần thi hãy lướt/trượt loanh quanh
đọc thi
thời đại flat world, flat word rất chuộng
người dẫn thú
lững thững nhé ở phía đông đùm đề mưa tuyết
cánh nhọn sao tươm tướp môi
người dật sĩ không cách chi nhớ màu thổ hoàng chiếc áo thu năm rồi
năm của cào lá định kỳ rớt hồi chim đỏ

Bình Luận mới