Bài thuộc thể loại: Thơ
Không đề II
Vĩ cầm ướt mượt lông
Tơ giăng đợi tiếng cồng
Ta ngồi trông địa phủ
Vuông đen nhú tuyệt cú
Bốn bài thơ
ngồi ngắm lòng tay nứt trắng
ngồi soi mắt đỏ vào gương
ngồi chạm râu cằm đâm sướng
ngồi nhìn rừng ngút tà dương
Tranh Kagaya
và bất cứ nơi nào trên trái đất nếu bạn đặt ngón tay cái lên mặt trăng
sẽ có cùng kích thước
sức hút của bạn có thể sắp đặt lại vị trí của nó
thật kì diệu, tầm nhìn của những linh hồn có thẩm quyền
Khái niệm 22
dưới hàng cây bị ám sát, bóng người được cải trang
chúng ta đậu xuống một gốc sồi già
đôi mắt người mọc lên cơn bão sơ sinh
đứa trẻ cuối cùng băng qua dậu thép gai
Gặp gỡ
Buổi sáng phơn phớt gió
Quán cà phê Chiêu lả tả bông điệp vàng
Tôi cuộn mình lại dưới nắng ấm
Bạn phương xa về
lời của hoàng hôn
tôi đã chết dí trên facebook từ 4 giờ
tức 7 giờ việt nam
giờ đã O giờ
giở kiếng ra
sẽ không nhìn tỏ bất kì gì
đại mộng ♦ khuê phòng ♦ phần mềm
xe lửa gật gù mở con mắt trái
thấy nàng tóc đỏ mở con mắt phải
thấy cô tóc vàng nhắm hai mắt lại
hương chìm thoang thoảng mở bừng hai mắt
ngồi đồng ở café trên đường van ness đọc trốn chạy của alice munro
. . . tôi hỏi mấy đứa
mãi sau này mới biết chúng chỉ thứ tép riu
là- tao có phải cha già dân tộc
chúng đồng thanh hô “không!”
Nghĩ ngợi khi bị nhà phê bình… ♦ Đốt sách
Tôi muốn ăn mận, nhưng cứ lần lữa.
Mặt trời lặn. Lửa
tắt. Không còn sáng
tôi vẫn chờ. Một lần nữa từ trong đêm—
những lời ấy: tôi đần độn thế ư.
tháng tư, trở sến
những con mắt tháng tư
bơi giữa ngày khô nẻ
vũng ký ức bốc hơi
siêu thoát giùm ta nhé
Âm hộ của những pho tiểu thuyết
chẳng biết tự khi nào
những miếng ăn vụng thực tế đã dần len lỏi
vào các pho tiểu thuyết bà vẫn thường cho là hư cấu
tháng 4, hình sự. cuối
xóa hết trang này bôi trang khác
quyển đã đen rồi lịch sử hư
thơ không có thật đời hư cấu
tình đã khóc vùi một tháng tư
Giám định
con chữ bẻ đôi dồn vào ruột bánh mì
từng đoạn khúc cùng rau, gia vị
chữ núp, bò, lăn thật lặng lẽ
không phụ công người thợ đốt lò
Ở phía Bắc thành phố
chúng ta trở lại giữa ngôi nhà trong bài thơ, im lặng nhìn những tách cà phê đã nguội
đoá sen nâu tiên đoán một trận sa mù sẽ phủ đầy cuống họng thành phố
lời nguyện. nơi vườn chim ♦ em. bước qua chưa?
chim hót chẳng ra tiếng
chim hót đúng nơi nầy hót
nghe trầm uất thuở nào
nghe ra như muôn lời nguyện
Màu đất đỏ nhớ thương
cánh cửa sổ tung mở ý nghĩ vụt qua cả bầu trời lay động
trong tia nắng sau lùm cây có ánh mắt em rạo rực
giấc mơ thấy mình vừa khỏa thân
Bài thơ chết non
trắng màu hoa không hối tiếc
trắng phù dung
trắng câu độc thoại
hợp âm rè trắng muôn trùng
Nguyễn Thánh Ngã: Precarious Zen Koans / Những Công Án Thiền Chênh Vênh
When we sign our names
in the clouds
mây sẽ mang mưa xuống
lưu vào đất đai
mạ khi mô
cũng lận chai dầu nhị
thiên đường vô túi áo
của con bảo khi mô
mệt trong người nhớ hít
vài hơi sẽ khỏe liền
KHÔNG ĐỀ I
Nhảy qua một giấc mộng:
Nhảy qua một bầu trời
Giấc mộng thì nửa vời
Bầu trời thì lộn ngược
Thức uẩn tháng Tư
Cái chớp mắt cuối cùng bị mê hoặc trong cuộc tìm kiếm
nơi đám mây đang hồi tĩnh toạ
những ngón chân tràn lên khuôn mặt hàng cây u tối
mở dần ra sự câm lặng của mùa Hè
1 & 2
Tôi ngồi đây bên biển nghe tình reo gió réo
Trưa thẫm sóng xanh
đẩy hết mong manh vào mắt tôi hai lần khúc xạ
Xòe bung bàn tay cho những ngón sầu đua nhau đội nắng
Con lươn
Nhìn cặp mông trắng nhợt nhạt đang hớ hênh của shayla tôi khẽ khàng đặt môi mình lên thì giật nẩy người cặp mông shayla nóng như thể bị lửa nung tôi cho tay kéo mép váy đậy cặp mông lại tôi cứ nửa tin nửa ngờ shayla đang chết thật

Bình Luận mới